QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://thinhhang.com/hau-vien-hien-dai/chuong-1

Ông đi tới cửa, lấy áo khoác mặc vào, “Lưu Tư Tư mang thai rồi, đứa bé là của Tiêu Vân Triệt, hai người họ bây giờ cũng đang ở bệnh viện. Bà à, mau đi thôi, tôi sợ con bé Thẩm xảy ra chuyện, còn chưa kịp gọi cấp cứu.”

“Vậy chúng ta mau đi thôi.”

Bà Tần vội vàng đi ra ngoài, trên mặt tràn đầy lo lắng.

Khi họ đến nhà họ Tiêu, vừa hay nhìn thấy y tá cấp cứu của bệnh viện quân khu đang khiêng cáng đi ra ngoài.

Hai người theo xe cấp cứu đến thẳng bệnh viện, tận mắt nhìn Thẩm An Ninh được đưa vào phòng cấp cứu.

“Thằng nhóc nhà họ Tiêu đúng là hồ đồ rồi, An Ninh bị thương thành thế này mà cũng mặc kệ, chẳng phải là bắt nạt con bé không có người thân sao?”

Bà Tần nhìn đèn đỏ sáng lên trước cửa phòng cấp cứu, trong mắt đầy lo lắng.

Tần Kiến Quốc vỗ nhẹ vai vợ, ánh mắt lạnh xuống, xoay người gọi điện cho lão thủ trưởng.

“Thủ trưởng, dạo trước không phải ngài nói muốn đến bệnh viện quân khu kiểm tra sao, chọn ngày không bằng gặp ngày, tôi lập tức cho người tới đón ngài.”

8.

Trong phòng bệnh, Thẩm An Ninh vừa mở mắt liền nhìn thấy trần nhà trắng toát, nơi chóp mũi còn vương mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện.

Cô hơi nhíu mày, quay đầu liền bắt gặp ánh mắt lo lắng của bà Tần.

“Dì Tần, sao dì lại tới đây?”

Hốc mắt bà Tần đỏ lên, vội đứng dậy nâng đầu giường bệnh lên cho cô, rồi rót một cốc nước ấm đưa cho cô.

“Ngốc à, dì mà không đến, con định một mình gánh hết sao?”

“Con…”

Thẩm An Ninh mở miệng định nói gì đó, nhưng lại phát hiện mình không nói được lời nào.

Dường như từ trước đến nay, cô đã quen với việc một mình đối mặt mọi chuyện.

Khi còn ở phủ Thụy Vương, mẫu thân từng nói với cô phải tự mình chống đỡ, thì cuộc sống mới dễ chịu.

Sau này xuyên đến hiện đại, cha cô là Thẩm Sư trưởng từng cho cô một chỗ dựa ngắn ngủi, nhưng chẳng bao lâu ông đã qua đời.

Từ đó về sau, cô lại chỉ còn một mình.

Bà Tần đau lòng vỗ nhẹ tay cô, “Ngốc quá, đừng ngẩn ra nữa, uống chút nước đi.”

“Vâng.”

Thẩm An Ninh khẽ đáp, nhận cốc nước từ tay dì Tần, uống từng ngụm nhỏ.

Bà Tần ngồi lại xuống ghế bên cạnh giường bệnh, xót xa nói: “Bác sĩ nói con bị chấn động não nhẹ, cần nằm nghỉ hai ba ngày, trong thời gian này phải tránh dùng não và vận động mạnh.”

Nói tới đây, bà dừng lại, nghẹn ngào hỏi: “An Ninh, vết thương trên mặt con, là Tiêu Vân Triệt đánh sao?”

Thẩm An Ninh mím môi, khẽ gật đầu.

“Vâng.”

Nghe vậy, dì Tần không kìm được rơi vài giọt nước mắt.

“Thằng khốn này còn dám đánh phụ nữ, đúng là không biết xấu hổ. Lúc nó ra tay, Trần Tuyết Mai cũng không thèm cản, theo dì thấy cả nhà đó chẳng có ai tử tế.”

“Dì Tần, mẹ chồng con cũng tát con một cái.”

Thẩm An Ninh nói câu này là để chuẩn bị cho hành động tiếp theo của mình.

Dì Tần là một trong số ít người đối xử tốt với cô sau khi cô đến hiện đại, cô không muốn để lại ấn tượng xấu trong lòng dì.

Dì Tần nghe xong lập tức trợn to mắt.

“Con nói cái gì? Trần Tuyết Mai cũng đánh con sao?”

“Mụ già độc ác đó, nếu không thích con thì nói sớm, chúng ta đã có thể đón con đi rồi.”

Thẩm An Ninh cười khổ, đưa tay vỗ nhẹ lên tay dì Tần, dịu giọng nói: “Dì Tần, bây giờ chuyện chính quan trọng hơn, chú Tần đã liên lạc với thủ trưởng chưa ạ?”

“Liên lạc rồi, lão thủ trưởng đã tới bệnh viện rồi.”

Dì Tần vừa dứt lời, Thẩm An Ninh liền chống người ngồi dậy xuống giường.

“Dì Tần, chúng ta phải tranh thủ trước khi lão thủ trưởng tới, đi tìm Tiêu Vân Triệt đối chất.”

“Được, dì đi cùng con.”

Dì Tần vội vàng đỡ Thẩm An Ninh, cùng cô đi về phía phòng bệnh của Lưu Tư Tư.

Khi hai người đứng trước cửa phòng bệnh của Lưu Tư Tư, liền nghe thấy giọng nói vẫn còn sợ hãi của mẹ chồng Trần Tuyết Mai.

“Tư Tư à, con cũng thật là, đã mang thai rồi thì phải cẩn thận chứ, suýt nữa thì làm cháu nội của ta gặp chuyện.”

Lưu Tư Tư yếu ớt nói: “Dì ơi, đều là lỗi của cháu, nếu cháu đứng xa chị An Ninh hơn chút, chị ấy cũng không có cơ hội đẩy cháu.”

“Đợi em xuất viện rồi thì dọn ra ngoài ở đi.”

Giọng nói trầm thấp của Tiêu Vân Triệt vang lên trong phòng bệnh, khiến sắc mặt Trần Tuyết Mai càng thêm khó coi.

“Dọn cái gì mà dọn, Tư Tư bây giờ đang mang trong bụng cháu nội nhà họ Tiêu, nó mà dọn ra ngoài, lỡ có chuyện gì thì ai chăm sóc nó?”

“Mẹ! Đứa bé này không thể giữ lại, con…”

Tiêu Vân Triệt còn chưa nói xong, đã bị Trần Tuyết Mai tức giận cắt ngang, “Sao lại không giữ được, chẳng lẽ con còn muốn để con tiện nhân Thẩm An Ninh kia sinh con cho con sao?”

9.

“Trần Tuyết Mai, bà ăn nói cho cẩn thận một chút!”

Dì Tần tức giận đẩy cửa phòng bệnh ra, ánh mắt đầy khó chịu nhìn về phía Trần Tuyết Mai, “Năm đó lúc Thẩm sư trưởng qua đời, mấy nhà chúng tôi đều tranh nhau muốn đón A Ninh về nuôi.”

“Nếu không phải lão Tiêu nói muốn báo đáp ân cứu mạng của Thẩm sư trưởng, chúng tôi tuyệt đối sẽ không để ông ta đưa A Ninh về nhà họ Tiêu!”

“Bà… bà tới đây làm gì?”

Sắc mặt Trần Tuyết Mai lúc xanh lúc trắng, hoàn toàn không ngờ dì Tần lại đột ngột xuất hiện.

Tay Tiêu Vân Triệt đang đút nước cho Lưu Tư Tư cũng khựng lại, quay đầu nhìn người mới tới.

Lưu Tư Tư nằm trên giường bệnh cúi đầu, ánh mắt lóe lên vẻ chột dạ, không hiểu sao trong lòng bỗng thấy bất an.

Ngay sau đó, Thẩm An Ninh bước ra từ sau lưng dì Tần, giọng yếu ớt sợ hãi, “Mẹ, con… con ngất ở nhà, may mà dì Tần đến kịp cứu con.”

“Con nhóc chết tiệt, tôi thấy cô không làm cho chuyện ầm ĩ lên thì không cam tâm!”

Trần Tuyết Mai nói xong liền bước lên, giơ tay định đánh Thẩm An Ninh.

Thẩm An Ninh giả vờ sợ hãi nhắm mắt lại.

Dì Tần thấy vậy lập tức cau mày bước tới, nắm lấy tay Trần Tuyết Mai rồi hất ra.

“Trần Tuyết Mai, bà làm gì vậy? Trước mặt tôi mà bà cũng dám đánh A Ninh sao?”

“Tôi thấy bà càng già càng hồ đồ, không phân rõ phải trái gì cả!”

Tiêu Vân Triệt đứng bên cạnh nhíu chặt mày, trầm giọng nói: “Dì Tần, đây là chuyện nhà chúng tôi, phiền dì hãy về trước.”

Thẩm An Ninh không cảm nhận được cái tát, lập tức mở mắt, hùa theo lời Tiêu Vân Triệt, ra vẻ bênh vực họ.

“Phải đó, dì Tần đừng trách mẹ chồng con như vậy, bà làm thế cũng là vì nghĩ cho nhà họ Tiêu.”

“Con không thể sinh con, còn cô Lưu đang mang cốt nhục nhà họ Tiêu, cô ấy là đại công thần. Nếu con chăm sóc cô ấy thật tốt, thì mẹ chồng và Vân Triệt cũng sẽ không đối xử tệ với con nữa.”

“Mọi sai lầm đều là do con, dì Tần, cứ để mẹ chồng đánh con một trận cho hả giận đi.”

Trần Tuyết Mai cười khẩy nhìn dì Tần, khó chịu nói: “Vợ lão Tần, bà nghe rõ rồi chứ? Nhà tôi là một người tình nguyện đánh, một người tình nguyện chịu đòn!”

“Vớ vẩn!”

Một tiếng quát lớn vang lên từ ngoài cửa, cánh cửa phòng bệnh cũng bị đẩy bật ra.

Người mở cửa chính là chú Tần.

Ông bước vào với gương mặt đầy căm phẫn, “Thằng nhóc họ Tiêu, mày đúng là đồ khốn, tao không ngờ mày lại là loại người như vậy.”

“Chú Tần, không phải như chú nghĩ đâu, xin chú nghe con giải thích…”

Chú Tần hoàn toàn không muốn nghe, bước tới tát thẳng vào mặt Tiêu Vân Triệt.

“Cha của A Ninh là Thẩm sư trưởng từng cứu mạng cha mày, đây là cách mày báo đáp đại ân đại đức đó sao?”

“Nếu biết trước mày là hạng người như vậy, bọn tao – những người chiến hữu của lão Thẩm – tuyệt đối sẽ không đồng ý để A Ninh gả cho mày!”

Thẩm An Ninh nghe vậy, cúi đầu khóc nức nở.

Tiêu Vân Triệt cảm nhận rõ cơn đau nóng rát trên má, mím môi trầm giọng nói: “Chú Tần, chuyện con và Tư Tư… là một tai nạn, con…”

“Đủ rồi!”