Đỗ Hành nói: “Đêm đó, tiên đế cho tất cả lui ra, chỉ giữ lại Nghi vương và một đứa trẻ còn nằm trong tã.”
“Nô tài canh ngoài điện, nghe tiên đế khóc.”
“Tiên đế nói Đông cung có tội, nhưng trẻ thơ vô tội.”
“Người còn nói cốt nhục thiên gia không thể tuyệt sạch.”
Triệu Sùng nghiến răng.
“Sau đó thì sao?”
Đỗ Hành nhìn Triệu Sùng.
“Sau đó, Nghi vương bế đứa trẻ ra khỏi điện Vĩnh Ninh.”
“Sau nữa, tiên đế băng hà.”
“Sau nữa, Nghi vương đăng cơ.”
Mỗi một chữ “sau đó” đều như một tảng đá rơi vào vũng nước chết.
Cha ta trầm giọng nói: “Đỗ Hành, cuối cùng đứa trẻ đã đi đâu?”
Đỗ Hành nhắm mắt.
“Chuyện này nô tài chỉ biết một nửa.”
Hoàng đế lạnh lùng hỏi: “Ai biết nửa còn lại?”
Đỗ Hành giơ tay chỉ Ngụy Thừa Quân đang quỳ trong bùn.
“Tông Chính tự.”
Ngụy Thừa Quân lập tức dập đầu.
“Xin bệ hạ minh giám, khi thần tiếp quản Tông Chính tự, nhiều hồ sơ cũ đã không còn trọn vẹn.” Đỗ Hành nói: “Không còn trọn vẹn là vì phụ thân ngươi đã sửa ngọc điệp.”
Ngụy Thừa Quân gào khàn: “Ngươi ngậm máu phun người!”
Cha ta mở quyển cuối của gia phả.
“Người thứ hai mươi lăm, Ngụy Doãn Lễ, phụ thân của Ngụy Thừa Quân, đã mất.”
“Người thứ hai mươi sáu, thư lại cũ nhà họ Ngụy, Tiền Mục, vẫn còn sống.”
“Ông ấy đang ở ngoài pháp trường.”
Thân người Ngụy Thừa Quân đột ngột chao đảo.
Hoàng đế giơ tay.
“Đưa vào.”
Một lão nhân què chân được cấm quân dìu vào.
Ông ôm một bọc vải trong lòng, lúc quỳ xuống vẫn giữ chặt lấy nó.
Ngụy Thừa Quân vừa thấy bọc vải, sắc mặt cuối cùng cũng sụp đổ.
Tiền Mục run tay mở bọc vải.
Bên trong là một trang ngọc điệp cũ bị rách.
“Bệ hạ.”
“Năm đó thảo dân phụng mệnh Ngụy Doãn Lễ, từng sao chép và sửa ghi chép về một hoàng tự.”
“Tên ban đầu bị cạo đi, sửa thành chết yểu.”
Hoàng đế hỏi: “Tên ban đầu là gì?”
Tiền Mục run đến không nói nên lời.
Cha ta lên tiếng thay ông.
“Thừa Hựu.”
“Cô nhi của phế Thái tử, tên Thừa Hựu.”
Hơi thở hoàng đế trầm xuống trong thoáng chốc.
Cái tên này như một cây kim nhỏ đâm vào tai tất cả mọi người.
Bởi trong danh húy của hoàng đế đương triều cũng có một chữ Thừa.
Đỗ Hành bỗng thấp giọng nói: “Bệ hạ, khi tiên đế để Nghi vương bế đứa trẻ đi năm đó, còn ban một miếng ngọc hộ thân.”
“Chữ khắc trên ngọc chính là chữ Hựu này.”
Cha ta lật sang trang tiếp theo.
“Cái tên thứ hai mươi bảy có liên quan đến miếng ngọc đó.”
Ông nhìn xe cung đình phía sau, giọng bình thản đến lạnh lòng người.
“Xin Thái hậu nương nương xuống xe.”
Rèm xe phía sau hồi lâu không được vén lên.
Trong pháp trường, ngay cả gió dường như cũng vòng qua chiếc xe ấy.
Hôm nay vốn dĩ Thái hậu không nên có mặt ở đây.
Nhưng hoàng đế đích thân đến giám hình, Thái hậu theo ngự giá cầu phúc, trên danh nghĩa không có gì không ổn.
Từ đầu đến giờ, bà vẫn chưa lộ diện.
Dưới lọng vàng, sắc mặt hoàng đế lần đầu tiên thật sự thay đổi.
Không phải tức giận.
Mà là một thứ sâu hơn, như có tiếng gõ bỗng truyền ra từ bên trong cánh cửa bị phong kín nhiều năm.
“Thẩm Hoài Chương.”
Giọng người cực thấp.
“Ngươi có biết mình đang gọi ai không?”
Cha ta quỳ trên đài hành hình, xích sắt vắt ngang áo tù.
“Thần biết.”
“Thái hậu không liên quan đến chuyện này.”
“Nếu không liên quan, thần không dám mời.”
Trong xe cung đình truyền ra một tiếng ho nhẹ.
Âm thanh không lớn, nhưng khiến toàn bộ nội thị đồng thời rạp xuống đất.
Rèm xe cuối cùng được một bàn tay già nua vén lên.
Thái hậu vịn tay nữ quan bước xuống xe.
Bà mặc cung trang màu nhạt, khoác áo choàng lông cáo bên ngoài, bên tóc mai chỉ cài một cây trâm bạch ngọc.
Ánh tuyết rơi trên mặt bà, chiếu gương mặt được chăm sóc kỹ càng ấy càng thêm nhợt nhạt.
Bà không nhìn bách quan, cũng không nhìn đám quan viên quỳ đầy đất.
Bà chỉ nhìn cha ta.
“Thẩm Hoài Chương, phụ thân ngươi năm xưa từng cứu ai gia một mạng.”
“Vì vậy ai gia vẫn luôn cho rằng nhà họ Thẩm sẽ biết chừng mực.”
Cha ta cúi đầu hành lễ.
“Nếu nhà họ Thẩm không biết chừng mực, ba mươi năm trước đã truyền chuyện này khắp thiên hạ.”
Thái hậu khẽ thở dài.
“Vậy tại sao hôm nay ngươi lại không biết nữa?”
Cha ta ngẩng mắt.
“Bởi đao đã kề lên cổ nhà họ Thẩm.”
Thái hậu im lặng.
Ánh mắt bà lần lượt lướt qua người nhà họ Thẩm trên đài hành hình.
Mấy điệt nữ bên cạnh ta sợ hãi cúi đầu.
Khi ánh mắt Thái hậu dừng trên mặt ta, sau lưng ta chợt dâng một luồng lạnh lẽo.
Đó không phải ánh mắt nhìn một nữ quyến tử tù.
Mà giống như đang nhìn một vật cũ.
Hoàng đế chú ý thấy.
“Mẫu hậu.”
Thái hậu thu hồi ánh mắt.
“Hoàng đế, nếu hắn đã mời ai gia xuống xe, vậy cứ để hắn nói.”
Cha ta mở gia phả.
“Người thứ hai mươi bảy, nữ quan cũ bên cạnh Thái hậu, Ôn ma ma.”
Trong hàng nữ quan sau lưng Thái hậu, một lão phụ thấp gầy bỗng lảo đảo.
Cấm quân lập tức giữ lấy bà.
Ôn ma ma không giãy giụa.
Thái hậu nhìn bà.
“Ngươi cũng họ Thẩm?”
Ôn ma ma nhắm mắt.
“Ngoại tổ mẫu của nô tỳ xuất thân từ họ Thẩm.”
Cha ta nói: “Ba mươi năm trước, Ôn ma ma làm việc ở Tây thiên viện của phủ Nghi vương.”
“Đêm xảy ra hỏa hoạn, chính bà ấy bế đứa trẻ thật ra khỏi mật môn.”
Hoàng đế nhìn Ôn ma ma.