Nhưng chưa bao giờ tôi bình tĩnh nói với họ rằng —— con không vội.
Cúp máy, tôi đứng bên cửa sổ nhìn ánh đèn xa xăm.
Đêm của thành phố này rất sáng, vạn nhà đèn hoa, nhưng không có ngọn đèn nào thắp cho tôi.
Nhưng cũng không có ngọn đèn nào tôi phải chờ đợi. Tự do rồi, cũng cô đơn rồi.
Nhưng cô đơn cũng chẳng sao, ít nhất không phải lo hôm nay anh ta nhắn tin với ai, mấy giờ về nhà, áo khoác mặc trên người ai.
Điện thoại rung, Khâu Thu gửi một bức ảnh hoàng hôn ở Đại Lý, núi Thương sông Nhĩ, ánh vàng bao phủ toàn khung hình.
“Chị ơi, đẹp không?”
“Đẹp.”
“Đợi em đến Vô Tích, chị dẫn em đi xem những chỗ đẹp nhé.”
“Vô Tích không có Nhĩ Hải, chỉ có Thái Hồ thôi.”
“Thái Hồ cũng được, cứ có nước là được.”
“Được.”
“Quyết định vậy đi.”
Chúng tôi trở thành những người bạn, những người chị em thân thiết.
Khâu Thu nói, chúng tôi là hai linh hồn cùng bị “cắm sừng” nên mới thấu hiểu nhau đến vậy.
17
Đến lúc Khâu Thu tới, tôi đã lên chức quản lý dự án.
Đừng hỏi lý do, lý do là vì không dồn tâm trí vào việc kết hôn, chăm chỉ làm việc, nỗ lực thể hiện, nên được thăng chức tăng lương.
Khâu Thu đặc biệt đến ăn mừng cùng tôi.
Khi chúng tôi đang ăn cua ngâm và sườn kho, chúng tôi nghe được tin tức mới nhất về Bùi Húc Phong và Dương Liễu.
Hai người họ trở thành trò cười trong giới.
Dương Liễu có thai, nhưng Bùi Húc Phong không chịu nhận.
Khâu Thu dừng đũa giữa chừng: “Không chịu nhận? Ý là sao? Đứa bé không phải của anh ta?”
“Không biết.” Tôi gắp một miếng thịt, chậm rãi nhai: “Trong giới đồn đủ thứ, người nói đứa bé không phải của anh ta, người nói anh ta không muốn chịu trách nhiệm…”
“Thế rốt cuộc họ có ngủ với nhau không?”
Tôi nhìn Khâu Thu, không nói gì.
Khâu Thu tự hiểu ra: “À đúng rồi, ngủ hay không cũng chẳng liên quan gì đến chị nữa.”
“Ăn sườn của em đi.” Tôi gắp một miếng sườn vào bát cô ấy.
Cô ấy gặm hai miếng, lại không nhịn được ngẩng đầu hỏi: “Chị, chị thật sự không muốn biết kết quả xét nghiệm ADN sao?”
Tôi nghĩ một lát.
“Không muốn.”
Không phải tôi cố chấp, mà là thực sự không quan tâm.
Câu chuyện của hai người đó, kể từ giây phút tôi bỏ lại Bùi Húc Phong ở Đại Lý, đã không còn liên quan đến tôi.
Họ tốt hay xấu, bên nhau hay chia lìa, có con hay trở mặt thành thù, đều là chuyện của họ.
Tôi ba mươi tuổi rồi, sức lực có hạn, chỉ muốn dành cho chính mình.
Khâu Thu nhìn tôi một lúc, rồi bỗng cười: “Chị, giờ chị ngầu thật đấy.”
“Trước đây chị không ngầu sao?”
“Trước đây chị cũng ngầu, nhưng là kiểu… kiểu cố nhịn không khóc. Còn bây giờ là kiểu —— thực sự không quan tâm nữa. Khác hẳn.”
Tôi không đáp lời.
Ngoài cửa sổ trời đã tối, đèn đường bật sáng, nhuộm vàng cả con phố.
Tôi nâng ly chạm với Khâu Thu.
“Cạn ly vì sự không quan tâm.”
Khâu Thu cười toe toét: “Cạn ly vì sự không quan tâm!”
18
Chuyện của Dương Liễu, sau này tôi cũng nghe kể lại từ người khác.
Kết quả xét nghiệm cho thấy đứa bé là của Bùi Húc Phong.
Nhưng anh ta không cưới cô ta.
Nghe nói Dương Liễu làm loạn một thời gian dài, đến tận công ty treo băng rôn, đến cửa nhà anh ta chặn đường, thậm chí đến khóc lóc với bố mẹ anh ta.
Nhưng Bùi Húc Phong sắt đá không nhận món nợ này, cuối cùng đưa cho cô ta một khoản tiền để tự giải quyết.
Những người trong giới nói về chuyện này với thái độ rất phức tạp.
Người nói Bùi Húc Phong tồi, người nói Dương Liễu đáng đời.
Có người hỏi tôi thấy sao.
Tôi nói: “Tôi không có ý kiến gì.”
Người bạn ngẩn ra: “Dù sao hai người cũng bên nhau bảy năm, cậu không có chút cảm xúc nào sao?”
Tôi suy nghĩ rồi nói một câu thật lòng:
“Cảm xúc lớn nhất của tôi là, may mà tôi không cưới anh ta.”
Người bạn im lặng hồi lâu.
“An Lạc, cậu thực sự buông bỏ được rồi.”
“Ừ.”
19