Lục Chấp là học trò được yêu quý nhất của đại nho Thẩm các lão.

Thẩm các lão, người được mọi học tử xưng là “thầy cả thiên hạ”, từng dạy rằng: chính đạo phải chính tâm, chính thân, chính hành.

Môn sinh của ông, Lục Chấp, cũng xưa nay không dính vào phe phái, không cầu tư lợi.

Có kẻ từng giấu vàng dưới chậu hoa mang vào phủ mưu đồ hối lộ. Hạ nhân chưa kịp bẩm báo đã nhận.

Lục Chấp phát hiện, lập tức cởi quan phục, quỳ trước điện Kim Loan xin từ quan.

Lý Cảnh Hành không nỡ để hắn đi, xử phạt quan viên đưa hối lộ, còn Lục Chấp thì nhất định nhận hai mươi trượng theo đúng luật.

Hồi ấy ta đã cảm thấy, người này chính trực đến mức có phần… cực đoan.

Xưa nay, Lục Chấp tuyệt đối sẽ không ngầm cấu kết cùng Tư Lễ Giám.

Nếu chuyện này bị bại lộ, e rằng thanh danh hắn sẽ bị đạp xuống bùn mãi mãi.

Lục Chấp, rốt cuộc chàng… đang mưu tính điều gì?

15

Đêm đen buông xuống, Lục Chấp lại mở cánh cửa mật thất.

Như thường lệ, hắn đốt vài nén hương, rồi ngồi dưới bức họa chân dung ta, tùy ý lật xem một quyển tạp thư.

Nhưng lần này, hắn rõ ràng mất tập trung, ngón tay khựng lại nơi một trang sách, mãi không lật tiếp.

Ta lượn lờ quanh hắn, lải nhải không ngớt:

“Lục Chấp à, chàng rốt cuộc đang tính gì thế?”

“Suốt ngày tính tới tính lui, chàng kiếp trước là củ sen hả? Lỗ nào cũng là tâm cơ.”

“Chàng thích ai vậy? Lâu Ngọc Như thì không cưới, lại còn tính kế cả Lâu Ngọc Thanh.”

Nói đến đây, trong đầu ta lóe lên một ý nghĩ, quay phắt người nhìn hắn:

“Chẳng lẽ… chàng định tạo phản!?”

Người đàn ông dựa lưng vào tường đã thiếp đi, nhưng mày vẫn nhíu chặt, môi mím cứng, trông chẳng hề an ổn.

“Đang mộng à?”

Ta thì thào, trôi đến gần hắn, bất giác giơ tay, đầu ngón tay lơ lửng trước trán hắn một tấc.

Đột nhiên, một lực hút mạnh mẽ kéo đến.

Choáng váng trong thoáng chốc, khi ta mở mắt, cảnh vật xung quanh đã hoàn toàn đổi khác.

“Chủ quân! Từ Giang Nam đến kinh thành ngàn dặm! Không kịp đâu!”

Một thiếu niên áo trắng bước nhanh ra sân, không thèm để ý kẻ hầu phía sau.

Con tuấn mã ngoài sân dậm chân bất an, tựa như cảm nhận được sát khí trong gió.

“Chủ quân! Dù có cứu được Lâu đại nhân, ngài trọng thương chưa lành, chỉ e chẳng đến được nửa đường đã ngã gục!”

Thiếu niên kia vẫn không dừng bước, leo lên ngựa, động tác có phần gượng gạo.

“Trên kinh đầy lang sói, nàng đơn độc không ai giúp, nếu ta không trở về, nàng phải làm sao?”

Giữa tiếng mưa rào, giọng nói khản đặc như thấm ướt cả hồn ta.

Ta sững sờ, cuối cùng cũng nhìn rõ mặt hắn.

Mọi người còn định khuyên thêm.

Lục Chấp đã siết chặt dây cương, ánh mắt sắc như kiếm, lạnh lùng quát:

“Hôm nay ai dám ngăn ta, giết không tha!”

Roi ngựa vung lên, chiến mã hí vang, xé mưa mà đi.

Khi đó, ta đã gặp nạn, bị bắt giam trong đại lao, hắn đang ở Giang Nam tuần tra, trên đường bị thích khách chặn giết, suýt mất mạng.

Từ Giang Nam đến kinh thành mất ít nhất năm ngày, huống hồ hắn còn đang trọng thương.

Kết quả đã rõ, hắn không kịp trở về, còn ta, chết trong ngục lạnh.

Ta muốn đuổi theo bóng lưng ấy, nhưng cảnh vật xung quanh dần nhạt nhòa…

Chớp mắt, ta đã trở lại mật thất.

Lục Chấp khẽ động mi, rồi chậm rãi mở mắt.

Bóng tối dày đặc, hắn đứng lên, cầm nến, đi đến trước bức họa ta mặc hồng y thưởng hoa.

Ánh nến mờ ảo, hắn ngẩng đầu ngắm nhìn thật lâu.

“…Xin lỗi…”

Tiếng hắn khàn đặc, giọng run như nghẹn, như thể… muốn khóc.

16

Chẳng bao lâu sau, Lý Cảnh Hành đã tra ra kẻ từng đến mộ ta là người của Lâu quý phi.

Từ sau khi đứa con trước chết yểu trong bụng, Lâu quý phi bị tổn thương căn nguyên, mãi chẳng thể hoài thai lần nữa.

Bên ngoài lan truyền một lời đồn: phàm là đào đất nơi mộ phần của người từng lập đại công, đem nấu uống, có thể giúp thai nhi đã mất được phù hộ tái hồi vào bụng mẹ.

Lâu quý phi khát con đến phát điên, nên liền sai người đến đào đất ở đỉnh mộ ta đem về dùng.

Nghe xong chuyện này, ta chỉ thấy nực cười đến cực điểm.

Người trong thiên hạ đều cho rằng ta là yêu nữ loạn luân, tội ác tày trời, hủy hoại luân thường đạo lý.

Lâu Ngọc Thanh càng là kẻ cấu kết với cả Lâu thị để đưa ta vào chỗ chết, vậy mà nàng ta còn dám dùng đất trên mộ ta?

Nhưng chuyện nực cười hơn nữa, là khi bị giáng tước vị, nàng ta ngất đi giữa điện.

Thái y đến xem mạch, lại bắt ra hỉ mạch!

“Lui xuống, bảo Đường Đức Hải không được manh động.”

Lục Chấp đặt bút xuống, khoát tay cho mật thám lui đi.

Ta lặng lẽ nhìn gương mặt bình tĩnh của hắn nghiêng trong ánh đèn, lòng chợt biết rõ, mọi chuyện… tất nhiên có dính dáng đến hắn.

Tới lúc này, còn điều gì là không rõ nữa?

Ta lờ mờ đoán được hắn đang mưu gì, nhưng vẫn không dám xác định.

Bởi vì lúc ta còn sống, ta và Lục Chấp đâu có quá nhiều giao tình.

Lần duy nhất từng nói chuyện thẳng mặt, là khi hắn liên tục dâng tấu đàn hặc ta, khiến ta tức đến phát điên, chặn hắn dưới bậc điện, túm lấy cổ áo hỏi hắn rốt cuộc muốn gì.