“Cô Tô, năm nay cô hai mươi tuổi, chưa có kinh nghiệm làm việc thực tế. Dựa vào đâu cô cho rằng mình có thể hiện thực hóa phương án này?”
“Bởi vì tôi đã làm được. Phương án cho dự án khu phức hợp thương mại của Tập đoàn Địa ốc Danh Thành là sản phẩm của nhóm thiết kế do tôi dẫn dắt. Hiện tại dự án đã bước vào giai đoạn thiết kế bản vẽ thi công.”
Dưới khán đài vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Giám khảo thứ năm – Mã Kiến Bình. Ông ta nãy giờ vẫn im lặng, ngả lưng vào ghế, đan hai tay đặt trên bàn.
“Cô Tô, tôi có một câu hỏi.”
“Mời ông.”
“Mẹ cô, bà Tô Cẩn, là một nhà thiết kế rất có uy tín trong ngành. Tác phẩm của cô mang đậm ngôn ngữ thiết kế và thủ pháp của bà ấy. Làm sao cô chứng minh được đây là tác phẩm của riêng mình, chứ không phải là sự sao chép từ mẹ cô?”
Cả hội trường chìm vào im lặng.
Câu hỏi này không vi phạm quy chế, nhưng góc độ rất oái oăm. Hai chữ “sao chép” – nếu tôi trả lời không khéo, sẽ chẳng khác nào thừa nhận mình đang “dựa hơi” mẹ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Giám khảo Mã, một đứa trẻ xuất thân từ gia đình có truyền thống y học khi theo ngành y, ông có hỏi cậu ấy rằng cậu ấy đang sao chép bố mình không?”
Biểu cảm của Mã Kiến Bình khẽ biến đổi.
“Kế thừa và sao chép là hai chuyện khác nhau. Mẹ tôi không dạy tôi những đường nét hay hình khối cụ thể, mà truyền cho tôi một cách nhìn nhận thành phố. Tác phẩm của tôi có bóng dáng của bà, nhưng mỗi nét vẽ đều do chính tay tôi họa nên.”
“Nếu ông còn hoài nghi, sau buổi bảo vệ tôi có thể trưng bày toàn bộ quá trình sáng tác – từ bản nháp đầu tiên đến bản vẽ cuối cùng, mỗi bước đều có dấu thời gian ghi lại.”
Mã Kiến Bình không hỏi thêm câu nào nữa. Ông ta khẽ gật đầu, viết gì đó vào bảng điểm.
Buổi bảo vệ kết thúc. Lúc bước xuống bục, lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi.
Phương Nam kéo tôi lại ở lối đi.
“Cái lão họ Mã kia hỏi câu gì vô duyên thế? Cố tình làm khó cậu à?”
“Không quan trọng. Tớ trả lời được rồi.”
“Cậu trả lời quá đỉnh. Phản đòn cực sắc, giết người không gươm giáo luôn.”
Năm giờ chiều, toàn bộ hai mươi thí sinh đã hoàn tất phần bảo vệ. Ban giám khảo bước vào phòng chấm điểm kín.
Hai tiếng chờ đợi kết quả là dài nhất. Tôi ngồi trong khu vực nghỉ ngơi của trung tâm hội nghị, ly nước trên tay đã nguội ngắt.
Giáo sư Trịnh bước tới, ngồi xuống cạnh tôi.
“Hân Hân, phần thể hiện hôm nay của em còn tốt hơn cả những gì thầy mong đợi.”
“Em cảm ơn thầy Trịnh.”
“Dù kết quả thế nào, việc em đứng trên bục hôm nay đã là một minh chứng cho năng lực của em rồi.”
Tôi gật đầu. Điện thoại rung lên.
Bố gửi một tin nhắn.
“Con gái, cố lên. Bố tin con.”
Tôi nhắn lại ba chữ.
“Bố yên tâm.”
Đúng bảy giờ tối. Kết quả được công bố.
Tất cả các thí sinh lọt vào chung khảo được mời vào hội trường trao giải. Người dẫn chương trình xướng tên những người đoạt giải.
Giải Đồng. Giải Bạc. Sau đó là Giải Vàng.
“Giải Vàng Giải thưởng Thiết kế Kiến trúc Tân Duệ miền Trung – Tô Tử Hân, tác phẩm ‘Khu vườn rỉ sét: Kế hoạch làm mới nhà máy bỏ hoang khu phố cổ An Thành’.”
Từ hàng ghế khán giả, Phương Nam bật dậy, hét lên sung sướng. Giáo sư Trịnh vỗ tay trong im lặng, nơi khóe mắt lấp lánh ánh sáng.
Tôi bước lên bục nhận giải. Ánh đèn sáng chói khiến tôi không nhìn rõ gì cả.
Nhưng tôi biết, có một người đang dõi theo tôi từ một nơi nào đó. Ngọn đèn kia – nó đã sáng rồi.
Chương 26
Tin tức về Giải Vàng lan truyền khắp giới kiến trúc An Thành ngay trong đêm.
Tài khoản chính thức của Đại học An Thành lập tức đăng bài: “Sinh viên năm hai khoa Kiến trúc trường ta, Tô Tử Hân, xuất sắc giành Giải Vàng Giải thưởng Thiết kế Kiến trúc Tân Duệ miền Trung, trở thành người chiến thắng trẻ tuổi nhất kể từ khi giải thưởng được thành lập.”