“Những lời tôi nói ngoài hành lang lần trước… tôi xin lỗi. Tôi không nên nói bừa khi chưa hiểu rõ sự tình.”

“Không sao.”

“Tôi đã xem hình chụp poster tác phẩm của cậu, phương án cải tạo nhà máy bỏ hoang đó – thực sự rất xuất sắc. Đặc biệt là ngọn đèn ở lối vào, vô cùng rung động.”

“Cảm ơn. Mẹ tôi đã dạy tôi điều đó.”

Cô ấy gật đầu, quay lưng rời đi.

Sau vòng sơ khảo là phần bảo vệ đồ án trực tiếp. Địa điểm tại trung tâm hội nghị ở thủ phủ tỉnh, thời gian là hai tuần sau.

Hai mươi tác giả lọt vào chung khảo cần có mười lăm phút trình bày và mười phút trả lời chất vấn trước hội đồng gồm năm vị giám khảo.

Tôi bắt đầu chuẩn bị bài thuyết trình. Đồng thời, tôi xem kỹ lại chuyện trong tin nhắn WeChat của dì Triệu – danh sách ban giám khảo.

Năm vị giám khảo. Hai giáo sư đại học, một tổng biên tập tạp chí kiến trúc, một viện trưởng viện thiết kế danh tiếng – và một người tên là “Mã Kiến Bình”.

Mã Kiến Bình, cựu đối tác của Thiết kế Cẩm Hoa, hiện là cố vấn thiết kế độc lập. Người cũ của Tiền Chí Cường.

Dì Triệu nói không sai. Một trong năm giám khảo có thể sẽ có định kiến với tôi. Nhưng cũng chỉ là một người mà thôi. Tôi không định lùi bước chỉ vì một người.

Hai ngày trước buổi bảo vệ, Chu Viễn Chu đến tìm tôi.

“Hân Hân, có một chuyện cháu cần biết.”

“Chú nói đi.”

“Hôm qua Mã Kiến Bình đã đến An Thành. Đến xong thì gặp một người – Trần Hạo.”

Tay tôi khựng lại.

“Sao chú biết?”

“Một nhân viên cũ của Cẩn Hòa hiện đang làm trong nhóm của Mã Kiến Bình. Cậu ta chơi thân với Trương Huy, lén báo cho Trương Huy biết.”

“Họ gặp nhau nói chuyện gì?”

“Không rõ. Nhưng cậu ta nói lúc Mã Kiến Bình rời đi, Trần Hạo đã đưa cho ông ta một phong bì.”

Bên trong phong bì đựng gì – không cần đoán cũng biết.

“Chú Chu, chú giúp cháu trích xuất lịch sử chấm điểm của Mã Kiến Bình trong ba năm qua nhé.”

“Cháu định làm gì?”

“Phòng trường hợp bất trắc.”

Chương 25

Ngày bảo vệ đồ án, Trung tâm Hội nghị ở tỉnh quy tụ những gương mặt trẻ của giới thiết kế kiến trúc trên toàn quốc.

Hai mươi thí sinh lọt vào chung khảo đến từ các trường đại học và công ty thiết kế của nhiều thành phố khác nhau. Tôi là người trẻ nhất, hai mươi tuổi. Người lớn tuổi nhất ba mươi hai tuổi, đã làm việc trong một viện thiết kế hạng A được sáu năm.

Tôi được xếp thi thứ mười một.

Trong mười người đầu tiên có vài tác phẩm rất xuất sắc – một thiết kế khu dân cư chắn gió ở thành phố ven biển, một phương án kiến trúc trường học vùng núi hướng đến sự phát triển bền vững – tất cả đều khiến tôi chăm chú lắng nghe từ đầu đến cuối dưới khán đài.

Đến lượt mình, tôi đứng lên. Phương Nam trên khán đài giơ tay làm động tác cố lên. Giáo sư Trịnh ngồi ở hàng ghế thứ ba, gương mặt không cảm xúc nhưng khẽ gật đầu một cái.

Tôi bước lên bục.

Mười lăm phút thuyết trình, mỗi trang slide tôi đã luyện tập không dưới năm mươi lần. Tôi kể về lịch sử nhà máy, về nhu cầu của người dân khu phố cổ, về mối quan hệ cộng sinh giữa kết cấu thép và không gian mới.

Đến slide cuối cùng – là ngọn đèn hình thân cây.

“Kiến trúc không phải là một khối hình học lạnh lẽo. Nó là mạch máu của thành phố, là không gian kết nối giữa người với người. Mẹ tôi từng nói – một công trình kiến trúc đẹp phải mang lại một tia sáng cho những người đi ngang qua.”

“Ngọn đèn này không phải để trang trí. Nó là một lời hứa – thành phố này không quên các bạn.”

Phần thuyết trình kết thúc. Chuyển sang phần giám khảo đặt câu hỏi.

Ba giám khảo đầu tiên đều đặt những câu hỏi rất chuyên môn – độ an toàn kết cấu, dự toán chi phí, tính khả thi khi thi công. Tôi lần lượt trả lời trôi chảy, không vấp váp chút nào.

Giám khảo thứ tư là vị tổng biên tập tạp chí.