Cả đám người lại kéo nhau hùng hổ sang quán board game.

Lambert xung phong làm quản trò.

Sau khi phát thẻ thân phận, mọi người đều nhắm mắt lại.

Tiến trình trò chơi diễn ra rất nhanh.

Vài vòng trôi qua, tình hình trên sân dần trở nên rõ ràng.

Trên bàn có tổng cộng hai con sói.

Du Tư Niên là tiên tri, đã thành công tìm ra con sói đầu tiên, chỉ còn lại một con.

Tôi là phù thủy.

Sau khi công khai thân phận, dựa vào thuốc giải mà thành công sống tới vòng cuối cùng.

Cũng không biết là trùng hợp hay là ý trời.

Cuối cùng chỉ còn lại ba người chúng tôi.

Đương nhiên, Đàm Khả Nghiên chính là người sói còn lại.

Tôi nhìn Du Tư Niên nói:

“Anh đã soi được thân phận của tôi, chỉ cần anh cùng tôi bỏ phiếu cho Đàm Khả Nghiên, ván này chúng ta sẽ thắng.”

Chương 21

Mà Đàm Khả Nghiên cũng biết thân phận mình đã bại lộ, chẳng còn gì để cãi.

Cô ta lại dứt khoát làm nũng:

“Tư Niên, em thật sự không phải người sói đâu, anh tin em một lần được không?”

Lambert trợn trắng mắt.

“Được rồi, bỏ phiếu đi.”

Tôi và Đàm Khả Nghiên không ngoài dự đoán đều chỉ vào nhau, rồi cùng nhìn sang Du Tư Niên.

Du Tư Niên trầm ngâm một lát, dưới ánh nhìn của tất cả mọi người.

Giọng trầm thấp vang lên:

“Tôi bỏ phiếu Trình Hạ là sói.”

Tôi sững người.

Còn chưa kịp phản ứng, đã nghe bạn tôi cười lạnh:

“Có nhầm không vậy? Chơi game kiểu này thì còn ý nghĩa gì nữa? Thế thì dẹp hết đi cho xong, ai cũng chỉ cần làm nũng để kéo phiếu là được chứ gì.”

Bị nói như thế, hốc mắt Đàm Khả Nghiên lập tức đỏ lên.

Cô ta tủi thân nhìn Du Tư Niên một cái, rồi mới quay sang mọi người.

“Tôi không biết mình đã làm sai điều gì mà bị mọi người nhắm vào như thế, nếu mọi người không muốn chơi game cùng tôi, vậy thì tôi đi là được.”

Nói xong, cô ta liền chạy ra ngoài.

Du Tư Niên lập tức đứng dậy, lạnh lùng nhìn tôi trách móc:

“Chỉ là một trò chơi thôi, làm gì mà nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy?”

Nói xong anh liền muốn đuổi theo Đàm Khả Nghiên.

Tôi theo bản năng nắm lấy cánh tay anh.

“Đừng đi.”

Xung quanh đều là bạn bè của tôi.

Nếu Du Tư Niên cứ thế bỏ đi, vậy tôi sẽ khó xử đến mức nào?

Ánh mắt Du Tư Niên khẽ dao động, rõ ràng anh cũng nghĩ tới điều đó.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn gỡ tay tôi ra, khách sáo nói:

“Bữa này tôi mời, mọi người cứ tự nhiên.”

Sau đó, không chút do dự xoay người rời đi.

Cuối cùng anh vẫn chọn bỏ lại tôi, đi tìm Đàm Khả Nghiên.

Tôi ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Du Tư Niên, trong lòng chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo.

Tất cả mọi người có mặt đều im lặng.

Lambert đầy vẻ áy náy.

“Xin lỗi nhé, tôi… tôi không ngờ cuối cùng lại thành ra thế này.”

Tôi hoàn hồn, gượng ra một nụ cười.

“Không sao, tôi biết mọi người là đang bênh tôi. Nhưng hôm nay vốn là tiệc tiễn tôi mà, không có bọn họ, chúng ta lại càng có thể nói chuyện thoải mái hơn, không phải sao?”

Dưới ánh đèn, hốc mắt tôi đỏ đến đáng sợ.

Nhưng tôi vẫn cười nâng ly.

“Vui lên nào! Tôi rời đi là chuyện tốt. Mọi người phải chúc phúc cho tôi chứ, vậy thì chúc tôi…”

Tôi suy nghĩ một chút, rồi nghẹn ngào nói:

“Chúc tôi sau khi rời đi, tiền đồ rộng mở, mọi điều mong muốn đều thành hiện thực!”

Chương 22

Mọi người nhìn nhau, hốc mắt cũng lặng lẽ đỏ lên.

Lần lượt nâng ly, mạnh mẽ cụng một cái!

“Chúc cậu, tiền đồ rộng mở, mọi điều mong muốn đều thành hiện thực!”

Sau khi từ buổi tụ tập trở về nhà, tôi nhận được thông tin xuất vé máy bay mà công ty đã mua giúp tôi.

【Kính gửi cô Trình Hạ, chuyến bay Hoa Hạ 7399 từ Bắc Kinh tới Đức mà cô sẽ lên máy bay sẽ cất cánh đúng giờ vào lúc 17 giờ 20 phút ngày 24 tháng 1 năm 2025, chúc cô lên đường bình an.】

Vậy là ngày kia.

Ngày 24 tháng 1, đó chính là ngày tôi chính thức rời khỏi Du Tư Niên.

Tôi không muốn nghĩ thêm nữa, dứt khoát bắt đầu thu dọn hành lý.

Đang dọn đồ thì Du Tư Niên về nhà.

Anh không nhắc lại chuyện vừa rồi ở quán board game.

Tôi cũng không chủ động hỏi.

Chỉ là, rõ ràng Du Tư Niên đã nhìn thấy tôi đang thu dọn hành lý, nhưng lại không có bất kỳ phản ứng gì.