Quản gia vừa lăn vừa bò xông vào, sắc mặt trắng bệch.
“Hầu gia, phu nhân, xảy ra chuyện lớn rồi!”
Lời còn chưa dứt, một đám người đã khóc lóc xông vào đại sảnh, chính là thân tộc của Liễu thị.
Người dẫn đầu là Liễu mẫu, bà ta đột nhiên quỳ sụp xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, giọng the thé.
“Hầu gia! Ngài nhất định phải làm chủ cho đứa con gái khổ mệnh của ta!”
“Nhược Vân nó… nó đã đập đầu vào cột đá trước tế đàn của huynh đệ Trần gia!”
“Nó nói không muốn tiếp tục liên lụy Hầu gia nữa, muốn lấy cái chết để giữ trọn danh tiết!”
Tạ Uyên đột ngột ngẩng đầu, gương mặt đầy vẻ suy sụp.
Thân hình hắn lảo đảo, như vừa bị giáng một đòn nặng.
Nam nhân nhà họ Liễu cũng quỳ xuống theo, gào lên khản giọng.
“Muội muội ta đầu đầy m/á/u, giờ chỉ còn một hơi thở! Hầu gia, nó là vì ngài mà chịu tội này!”
Nắm tay Tạ Uyên trong tay áo siết chặt đến phát ra tiếng ken két, khớp xương trắng bệch.
Hắn bị đóng đinh trên chiếc ghế ấy, bị hai chữ “ân nghĩa” đan thành xiềng xích trói chặt đến không thể nhúc nhích.
Ánh mắt hắn xuyên qua đám hỗn loạn này, mang theo vài phần tuyệt vọng, hướng về phía ta.
Trong ánh mắt ấy, lại xuất hiện vài phần cầu xin.
Hắn đang cầu ta.
Cầu ta vì thể diện của Hầu phủ.
Vì thanh danh đang lung lay của hắn.
Dung nạp người phụ nữ kia.
Ta nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy nực cười đến cực điểm.
Huynh trưởng nhà họ Liễu thấy vậy, lập tức nhân cơ hội nâng cao giọng.
“Hầu gia, muội muội ta tâm ý đã quyết, nếu để nó cứ ở trong phủ mà không danh không phận như vậy, sớm muộn cũng chỉ có con đường ch/ế/t!”
“Xin Hầu gia khai ân, nể tình huynh đệ Trần Tranh, cho nó một danh phận đi!”
Hắn dừng lại một chút, cuối cùng cũng nói ra tính toán thật sự trong lòng.
“Cho dù chỉ là vị trí trắc phu nhân, cũng đủ để nó yên tâm sống tiếp!”
Cả phòng khóc lóc kêu gào, tất cả đều đang ép Tạ Uyên gật đầu.
Cuối cùng ta cũng mở lời, giọng không lớn, nhưng rõ ràng áp đảo mọi âm thanh nhơ bẩn kia.
“Ồ?”
Ngón tay ta vững vàng đặt chén trà xuống, ngẩng mắt nhìn người đàn ông đang lớn tiếng kia.
“Một vị trí trắc phu nhân sao?”
Ta chậm rãi đứng dậy, từng bước đi tới trước mặt đám người.
Ta từ trên cao nhìn xuống những gương mặt tham lam ấy.
“Các người miệng miệng nói nàng ta muốn giữ danh tiết, nhưng ta nghe lại giống như đang lấy ân nghĩa ra để đòi báo đáp, dùng mạng đổi lấy phú quý của Hầu phủ.”
Tiếng khóc của Liễu mẫu đột nhiên ngừng bặt, ngơ ngác nhìn ta.
Ta cười.
Nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.
“Ta ngược lại muốn hỏi một câu, từ khi nào vị trí trắc phu nhân của Trấn Quốc Hầu phủ lại trở nên rẻ mạt như vậy?”
“Một ngoại thất, dẫn theo một đám thân tộc không đủ tư cách bước ra ngoài, diễn một màn kịch vụng về, đã muốn ép Hầu phủ cúi đầu?”
Ánh mắt ta chuyển sang Tạ Uyên, lạnh lẽo như băng.
“Hay là Hầu gia cảm thấy thể diện của ta Thẩm Tân Đồng, thanh danh của Thẩm gia, vốn nên để loại người như thế giẫm đạp dưới chân?”
Liễu mẫu tức đến lồng ngực phập phồng, chỉ tay vào ta mà chửi.
“Đồ đ/ộc phụ! Nếu Nhược Vân xảy ra chuyện gì, Liễu gia chúng ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi!”
Ta thong thả ngồi lại vị trí chủ tọa, giữa hàng mày chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Như thể lời bà ta vừa mắng, chẳng qua chỉ là một cơn gió thoảng qua hành lang.
Ta trầm giọng ra lệnh.
“Người đâu, đem toàn bộ đám người xông vào phủ gây loạn này, tống hết ra ngoài.”
Gia đinh lập tức ùa tới, lôi kéo đám người nhà họ Liễu đang khóc lóc kia ra khỏi đại sảnh.
Tiếng chửi rủa dần xa.
Trong phòng lại trở về sự tĩnh lặng lạnh lẽo.
Tạ Uyên ngồi sụp trên ghế, như một pho tượng đất bị rút hết xương cốt.
Ta nhìn hắn, từng chữ rõ ràng, rơi xuống như đá nện đất.
“Tạ Uyên, nếu cái gọi là báo ân trong miệng ngươi, phải dùng tôn nghiêm của ta để bù đắp, vậy thì cái vị trí chủ mẫu Hầu phủ này, ngươi nên mời người khác đi.”
12
Lời ta rơi xuống trong đại sảnh trống trải.
Nặng nề.
Như đá vụn rơi vào vực sâu.
Thân hình Tạ Uyên khẽ lảo đảo.
Cuối cùng hắn cũng ngẩng đầu.
Sắc mặt xám tro, mang theo vẻ suy sụp như người sắp chết.
Hắn mở miệng.
Nhưng không thể phát ra nổi một âm thanh nào.
Ta bình tĩnh nhìn lại hắn.
Hồ nước chết nơi lồng ngực, đến một gợn sóng cũng lười dâng lên.
“Sao vậy, Hầu gia không còn gì để nói sao?”
Ta bước về phía hắn.
Mỗi bước chân như giẫm nát sự tĩnh lặng trong phòng.
“Hay là ngươi cảm thấy, vì cái gọi là ân nghĩa với Trần tướng quân, ta Thẩm Tân Đồng chịu chút ủy khuất này vốn là chuyện đương nhiên?”
“Trần Tranh…”
Cuối cùng hắn cũng khó khăn thốt ra cái tên ấy.
Giọng khàn đặc như gỗ mục bị giấy ráp mài qua.
Ta bật cười.
Trong nụ cười mang theo sự lạnh lẽo như đ/ộc.
“Đừng nhắc đến hắn.”
“Tạ Uyên, ngươi thật sự cho rằng Liễu Nhược Vân gả cho Trần Tranh, là vì tình yêu sao?”
Lời ta như một mũi kim vô hình.
Trong nháy mắt đ/âm thủng lời dối trá mà hắn vẫn dùng để tự an ủi mình.
“Chuyện năm xưa ba người các ngươi cùng du ngoạn, giờ nhắc lại, chỉ còn lại mùi ẩm mốc đắng chát.”
“Nàng ta thật sự yêu ai, trong lòng ngươi rõ hơn ai hết.”
“Nàng ta chỉ chắc chắn một điều, bất kể nàng chọn ai, ngươi – vị Trấn Quốc Hầu luôn mang trong lòng áy náy – vẫn sẽ mãi là con đường lui của nàng ta.”
Chuyện cũ như thủy triều dâng lên, mang theo cái lạnh thấu xương, nhấn chìm cả ta lẫn hắn.
Sau khi Liễu Nhược Vân gả đi, vẫn ba bữa nửa tháng nhờ người mang thư cho Tạ Uyên.
Khi thì thiếu lụa, khi thì thiếu chi phí sinh hoạt.
Nàng ta khoác danh phận Trần phu nhân, nhưng lại thản nhiên từng chút từng chút rút cạn mọi thứ từ Trấn Quốc Hầu phủ.
Còn ta, vị chủ mẫu danh chính ngôn thuận, trong thứ tình nghĩa mà bọn họ tự cho là không thể phá vỡ ấy, lại giống như một người ngoài cuộc.
Ta thậm chí còn nhớ, năm đó theo quân xuất chinh.
Bọn họ bàn bạc suốt đêm trong soái trướng.
Chỉ có ta bị ngăn ngoài trướng.
Ta đứng trong gió Bắc lạnh thấu xương.
Nghe Tạ Uyên hạ thấp giọng nói:
“Tân Đồng xuất thân tướng môn, nhưng rốt cuộc chưa từng ra chiến trường, những chuyện này không cần để nàng biết.”
Khoảnh khắc đó.
Ta không phải thê tử của hắn.
Chỉ là một kẻ bị gạt ra bên ngoài.
Máu trong huyết quản ta, chính từ lúc đó từng chút từng chút lạnh đi.
“Tạ Uyên, ngươi còn nhớ đêm năm năm trước, khi phụ thân và huynh trưởng ta chiến tử không?”
Đồng tử hắn đột nhiên co rút.
“Trận tuyết năm Tuyên Đức năm thứ năm, đến tận hôm nay vẫn còn rơi trong từng kẽ xương của ta.”
“Quân sĩ Thẩm gia tắm m/áu chém gi/ế/t nơi chiến trường, trống canh trên thành gõ hết hồi này đến hồi khác.”
“Còn ngươi, Trấn Quốc Hầu, lẽ ra phải là vị thống soái viện binh đến sớm nhất.”
“Vậy mà giữa đường, lại nhận được một phong thư riêng của Liễu Nhược Vân.”
Giọng ta không chút dao động, như đang kể lại một chuyện cũ không liên quan đến mình.
“Trong thư nói, con nàng ta đột nhiên sốt cao, tính mạng nguy kịch.”
“Thế là ngươi — vị đại tướng quân của chúng ta — chỉ vì một tin bệnh chưa rõ thật giả, đã tự ý quay đầu ngựa.”
“Ngươi phụ lòng tín nhiệm của Hoàng thượng.”
“Phụ lòng mấy vạn tướng sĩ Thẩm gia đã ch/ế/t trận.”
“Cũng khiến cả Thẩm gia trung liệt, trở thành những cô hồn nơi hoang nguyên phương Bắc!”
Ngày tin dữ truyền về kinh thành, ta phát điên lao vào thư phòng tìm hắn.
Nhưng hắn chỉ mệt mỏi nhìn ta.
Hắn nói:
“Tân Đồng, trong trận chiến năm đó, Trần Thanh vì cứu ta mà bỏ m/ạng. Ta thiếu hắn một mạng, mà Liễu Nhược Vân cùng đứa trẻ kia lại là huyết mạch cuối cùng hắn để lại trên đời, ta không thể mặc kệ được. Coi như vì báo ân, nàng hãy nhẫn nhịn một lần đi.”
Nhẫn nhịn.
Hai chữ hắn nói ra nhẹ như gió thoảng, nhẹ đến mức dường như chưa từng mang theo bất kỳ sức nặng nào.
Thế nhưng cái giá của sự nhẫn nhịn ấy, lại là mấy vạn sinh mệnh của Thẩm gia, là phụ thân ta, là huynh trưởng ta, là những tướng sĩ đã nằm lại nơi biên tái.
Một câu nhẫn nhịn của hắn, lại muốn ta dùng cả huyết lệ của Thẩm gia để đổi lấy.
Ta làm sao có thể nhẫn?
Không bao lâu sau đó, Liễu Nhược Vân đã ôm đứa trẻ đường đường chính chính bước vào Hầu phủ. Nàng đứng trước mặt ta, vẻ ngoài dịu dàng nhu thuận, giọng nói mềm như nước, nhưng từng lời thốt ra lại độc như rắn.
Nàng nói: “Tỷ tỷ cũng đừng trách Hầu gia. Phu quân ta vì cứu hắn mà m/ất m/ạng, vậy thì mạng của phụ thân và huynh trưởng tỷ, coi như là trả món nợ đó đi.”
Chỉ một câu ấy thôi, cũng đủ khiến toàn thân ta lạnh run.