Như Ý quỳ rạp xuống, dập đầu như giã tỏi.

“Như Ý biết tội! Cầu Đại tiểu thư tha mạng!”

“Ngươi phạm tội gì?”

“Như Ý, Như Ý không nên chiếm đoạt vị trí của Đại tiểu thư, không nên hưởng thụ tất cả những thứ vốn dĩ không thuộc về Như Ý…”

“Còn gì nữa?”

Như Ý khựng lại.

Ta lạnh lùng cất lời: “Mấy ngày nay ngươi giở trò với ta, tưởng ta không biết sao?”

Mặt Như Ý càng trắng bệch.

“Vu oan ta ăn cắp, sai người cố tình đưa y phục không vừa, trên yến tiệc cố ý làm khó dễ ta, còn phái người theo dõi ta…”

“Những chuyện này, ngươi tưởng ta đều không hay không biết sao?”

Cơ thể Như Ý run rẩy càng thêm kịch liệt.

Đám hạ nhân xung quanh cũng bắt đầu xì xầm to nhỏ.

Sắc mặt phụ thân ta cũng trở nên vô cùng khó coi.

“Làm càn!” Ông đập mạnh tay xuống bàn, “Như Ý, sao con lại có thể làm ra loại chuyện này!”

Như Ý gào khóc.

“Như Ý sai rồi, Như Ý thật sự sai rồi…”

“Khóc thì có ích gì?” Ta đứng dậy, từ trên cao bễ nghễ nhìn nàng ta, “Ta vốn có thể cho ngươi ở lại phủ làm một nghĩa nữ, ăn ngon mặc đẹp mà nuôi ngươi.”

“Nhưng ngươi không biết cảm ân, ngược lại còn nơi nơi chĩa mũi nhọn vào ta, hãm hại ta.”

“Người như vậy, sao ta dám giữ lại?”

Như Ý đột ngột ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy sự kinh hoàng.

“Đại tiểu thư, van cầu tỷ, đừng đuổi Như Ý đi…”

“Muộn rồi.” Ta lạnh lùng đáp, “Người đâu, thu thập đồ đạc của ả, đuổi ra khỏi phủ.”

“Còn về việc đi đâu,” Ta ngừng một nhịp, “Đưa về Liễu gia đi. Thân nương của ngươi hiện đang ở trong đại lao, vừa khéo cho ngươi đi thăm tù.”

Như Ý triệt để sụp đổ.

Nàng ta phủ phục trên mặt đất, gào khóc thảm thiết.

“Không! Đại tiểu thư cầu xin tỷ! Như Ý không muốn đi Liễu gia! Liễu gia sẽ không nhận Như Ý đâu!”

“Đó không phải là việc của ta.”

Ta xoay người, không thèm nhìn nàng ta nữa.

Đám hạ nhân xông lên, cưỡng ép lôi Như Ý ra ngoài.

Tiếng khóc của nàng ta ngày càng xa dần, cuối cùng tan biến ngoài cửa phủ.

Đại sảnh chìm vào một mảnh tĩnh mịch.

Tất cả mọi người đều cúi gầm mặt, không dám ho he một tiếng.

Mẫu thân ta đỏ hoe mắt nhìn ta, muốn nói lại thôi.

“Nương, người có phải cảm thấy con quá độc ác không?” Ta hỏi.

Mẫu thân lắc đầu, thở dài một hơi.

“Không, con làm đúng. Là do trước đây ta quá thiếu quyết đoán.”

Phụ thân lúc này mới lên tiếng: “Thái Vi, con bây giờ là nghĩa nữ của Quý phi, sau này hành sự phải càng thêm cẩn trọng.”

“Con hiểu.”

Ta đảo mắt nhìn quanh một vòng, thu hết biểu cảm của tất cả vào đáy mắt.

“Bắt đầu từ hôm nay, ta là Đại tiểu thư của Phương phủ, cũng là nghĩa nữ Quý phi. Chuyện trước kia ta không truy cứu, nhưng nếu sau này còn kẻ nào dám bằng mặt không bằng lòng, đừng trách ta không khách khí.”

Tất cả đồng thanh dạ vâng.

Ta hài lòng gật đầu, xoay người rời khỏi đại sảnh.

Về đến Bắc viện, ta cuối cùng cũng buông tiếng thở phào.

Mấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện, thần kinh ta vẫn luôn căng như dây đàn.

Bây giờ rốt cuộc cũng có thể thả lỏng một chút.

Ta ngả lưng xuống giường, nhắm mắt lại.

Như Ý đã bị đuổi đi, Liễu thị bị tống giam, thân phận của ta cũng đã chính thức được xác nhận.

Mọi thứ đều đang diễn tiến theo chiều hướng tốt đẹp.

Nhưng không hiểu sao, trong lòng ta vẫn ẩn ẩn chút bất an.

Luôn cảm thấy dường như còn chuyện gì đó chưa được giải quyết dứt điểm.

Đang mải mê suy nghĩ, bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa.

“Đại tiểu thư, Thẩm Thế tử đến bái phỏng.”

Ta ngồi dậy chỉnh trang y phục một chút, cho mời hắn vào.

Thẩm Thế tử bước vào, sắc mặt có chút ngưng trọng.

“Có một chuyện ta phải báo cho ngươi biết.”

“Chuyện gì?”

“Liễu thị đã thắt cổ tự vẫn trong đại lao rồi.”

Lòng ta giật thót.

“Chuyện xảy ra khi nào?”

“Trưa nay.” Thẩm Thế tử đáp, “Bà ta có để lại một bức tuyệt bút, tự thú lại toàn bộ sự việc năm xưa.”