Nhưng khi nhìn thấy cây kim thoa trong tay ta, sắc mặt ả tức khắc trắng bệch.
“Quỳ xuống!” Quý phi nương nương quát lạnh một tiếng.
Liễu thị và Liễu lão phu nhân đều giật bắn mình, vội vã quỳ rạp.
“Nương nương bớt giận…”
“Bớt giận?” Quý phi nương nương cười gằn, “Năm đó là ngươi đã trộm nghĩa nữ của ta, đưa chính con đẻ của mình vào Phương phủ, món nợ này phải tính thế nào đây?”
Liễu thị toàn thân run lẩy bẩy, mặt mày không còn hột máu.
“Nương nương tha mạng, dân phụ, dân phụ cũng chỉ là nhất thời hồ đồ…”
“Nhất thời hồ đồ?” Giọng Quý phi nương nương càng thêm lạnh lẽo, “Ngươi hồ đồ suốt mười tám năm sao?”
“Người đâu, áp giải Liễu thị vào đại lao, chờ hầu xét xử!”
Thị vệ lập tức xông lên, khống chế Liễu thị.
Liễu thị gào khóc, không ngừng cầu xin tha mạng.
Liễu lão phu nhân cũng dập đầu kêu gào.
“Nương nương, tất cả là do đứa con dâu bất hiếu này gây nên, không liên quan đến lão thân, cầu nương nương khai ân!”
Quý phi nương nương liếc bà ta một cái, lạnh lùng hừ mũi.
“Nể mặt Liễu lão tướng quân, ta tha cho ngươi một mạng. Nhưng từ nay về sau, người của Liễu gia không được phép bước chân vào cung môn nửa bước!”
“Vâng, vâng! Đa tạ nương nương!”
Đợi khi Liễu thị bị áp giải đi, Quý phi nương nương mới quay sang ta.
Biểu tình của bà dịu lại rất nhiều, trong mắt thậm chí còn dâng lên lệ quang.
“Hài tử, những năm qua để con chịu khổ rồi.”
Bà vươn tay, nhè nhẹ vuốt ve gò má ta.
“Bắt đầu từ hôm nay, con chính là nghĩa nữ của Quý phi ta đây.”
Nước mắt ta cũng lã chã tuôn rơi.
“Đa tạ nghĩa mẫu.”
07
Lúc xuất cung, trời đã ngả về chiều.
Quý phi nương nương không chỉ nhận ta làm nghĩa nữ, còn ban thưởng cho ta một đống bảo vật.
Kim ngân châu báu, gấm vóc lụa là, riêng số thái giám phụ trách khiêng đồ đã tới bốn năm người.
Thẩm Thế tử đứng đợi ở cổng cung, thấy ta ra liền mỉm cười.
“Chúc mừng.”
“Đa tạ ngài đã giúp đỡ.” Ta chân thành nói.
“Khách khí rồi.” Thẩm Thế tử đáp, “Tiếp theo ngươi định thế nào?”
“Hồi phủ.” Ta cười nhạt, “Món nợ nào cần tính, một tên cũng đừng hòng chạy thoát.”
Lúc về tới Phương phủ, trời đã tối sầm.
Trong phủ một mảnh bận rộn rối loạn, đám hạ nhân đều đang xì xầm bàn tán.
Ta vừa bước vào cổng lớn, quản gia đã lập tức nghênh đón.
“Đại tiểu thư! Cuối cùng người cũng về rồi!”
Trên mặt lão tràn ngập sự mừng rỡ lẫn kính sợ.
Rõ ràng, tin tức trong cung đã truyền về đến nơi.
“Phụ mẫu ta đâu?”
“Lão gia phu nhân đang đợi người ở chính sảnh.”
Ta đi thẳng đến chính sảnh.
Đẩy cửa bước vào, phụ mẫu ta quả nhiên đang ngồi bên trong, sắc mặt ai nấy đều vô cùng phức tạp.
Thấy ta đi vào, mẫu thân lập tức đứng dậy.
“Thái Vi, con…”
“Con đã nhận Quý phi nương nương làm nghĩa mẫu.” Ta bình thản nói, “Từ hôm nay trở đi, con chính là nghĩa nữ của Quý phi.”
Phụ thân nhìn ta thật sâu, bỗng nhiên đứng lên, hành lễ với ta.
“Chúc mừng nữ nhi.”
Ta ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên ông hành lễ với ta.
Mẫu thân cũng rập khuôn hành lễ theo, trong đáy mắt rợp đầy áy náy.
“Thái Vi, bao năm qua là nương có lỗi với con.”
“Chuyện cũ coi như bỏ qua đi.” Ta nhạt giọng, “Nhưng có những chuyện, cần giải quyết thì vẫn phải giải quyết.”
“Con đang nói đến Như Ý?” Mẫu thân hỏi.
“Đúng.” Ta nhìn bà, “Nàng ta không thể tiếp tục ở lại phủ nữa.”
Mẫu thân mấp máy môi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
“Ta hiểu rồi.”
Sáng sớm hôm sau, trên dưới Phương phủ đều bị triệu tập đến đại sảnh.
Ta ngồi trên vị trí chủ tọa, phụ mẫu ngồi hai bên.
Như Ý đứng giữa đại sảnh, mặt mày xám ngoét.
Kể từ chuyện ngày hôm qua, nàng ta cứ trốn tịt trong phòng, đến cửa cũng không dám bước ra.
Bây giờ bị gọi đến đại sảnh, cả người nàng ta run lên bần bật.
Ta nhìn nàng ta, từ tốn mở lời.
“Liễu Như Ý, ngươi đã biết tội chưa?”