“Chẳng phải con nói con thích dì Đào Đào nhất sao? Con đi tìm dì ấy đi, tôi không xứng làm mẹ của con.”

“Không, mẹ mới là mẹ của con, bố nói rồi, bây giờ mẹ là tổng tài của công ty lớn, mẹ tài giỏi hơn dì Đào Đào nhiều. Bố còn bảo dì Đào Đào là đồ khốn nạn, dì ấy không xứng làm mẹ của con, dì ấy bỏ rơi bố con con rồi. Dì ấy ở bên bố cũng chỉ vì tiền của bố thôi.”

Tôi nhìn Tạ Sanh, khuôn mặt dần trở nên lạnh lẽo:

“Thế còn con và bố con thì sao? Hai người cũng vì tiền của tôi nên mới đến đây xin lỗi phải không?”

【Chương 9】

Khuôn mặt Tạ Sanh tức thì luống cuống. Rốt cuộc nó vẫn chỉ là một đứa trẻ bốn tuổi, bị ánh mắt lạnh băng của tôi lườm một cái là lập tức sụp đổ.

“Không phải đâu mẹ ơi, là bố bảo, chỉ cần mẹ tha thứ cho hai bố con, con lại được đi mẫu giáo, sẽ có gà rán KFC ăn không hết và được ở nhà to.”

“Mẹ ơi, Sanh Sanh muốn ở nhà to, muốn ăn KFC, Sanh Sanh biết lỗi rồi, Sanh Sanh thật sự biết lỗi rồi. Sanh Sanh không bao giờ thèm để ý đến người đàn bà tồi tệ là dì Đào Đào nữa được không mẹ? Mẹ tha thứ cho Sanh Sanh đi!”

Thằng bé ôm rịt lấy chân tôi, gào khóc nức nở.

Tôi trực tiếp xách cổ áo nó lên, kéo nó ra khỏi chân mình, giọng lạnh nhạt:

“Cái loại con như mày, hệt như bố mày vậy, tôi không dám nuôi đâu.”

Nói xong, tôi định bỏ đi.

Tạ Úc cuối cùng cũng không nhịn được nữa, lao ra khỏi bóng tối ôm chầm lấy Tạ Sanh. Cảm xúc trong mắt anh ta vô cùng phức tạp, tựa hồ vừa có sự hối hận lại vừa mang vẻ van nài:

“Hân Hân, con chúng ta đang khóc, lẽ nào em không nhìn thấy sao?”

“Em thật sự tuyệt tình đến mức không màng đến tình nghĩa mười năm, cũng không màng đến con của chúng ta sao?”

“Anh và con đã biết lỗi rồi, lẽ nào em không muốn cho chúng anh lấy một cơ hội sao?”

Anh ta run rẩy toàn thân nhìn tôi, tôi quay đầu lại đối diện với ánh mắt đó:

“Đúng thế, những kẻ không chung thủy như các người, tôi không muốn cho dù chỉ một cơ hội.”

“Lúc trước các người đã đối xử với tôi thế nào, thì hiện tại tôi có quyền đối xử với các người như thế. Nếu tôi vẫn chỉ là một bà nội trợ như trước kia, e rằng hai bố con anh ngay cả một cái liếc mắt cũng chẳng thèm bố thí cho tôi đúng không?”

“Tôi khuyên các người, đừng phí công sức trên người tôi nữa, tôi vĩnh viễn, vĩnh viễn sẽ không bao giờ tha thứ cho hai người đâu.”

Nghe thấy thế, tiếng khóc của Tạ Sanh lại càng dữ dội hơn:

“Con xin lỗi mẹ, con biết lỗi rồi, con thật sự biết lỗi rồi…”

Giữa tiếng khóc của thằng bé, tôi không hề quay đầu lại.

Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, đứa trẻ này đã bị nhà họ Tạ làm cho hư hỏng mất rồi.

Tạ Úc ôm Tạ Sanh vào lòng, nhìn bóng lưng tôi ngày một xa dần, cuối cùng cũng không kìm được mà rơi nước mắt.

Hôm sau, tôi nhận được tin Tạ Úc đưa Tạ Sanh dọn về quê.

Cho dù có học vấn cao và năng lực, nhưng chuyện của Tạ Úc gần như đã bị lan truyền khắp các doanh nghiệp trong thành phố, anh ta không tìm được việc làm, đành phải về quê thử vận may.

Nghe nói anh ta tìm được công việc nhân viên văn phòng lương tháng ba ngàn ở một huyện nhỏ quê nhà. Nhưng sau đó không biết ai đã đem chuyện của anh ta trên thành phố nói cho ông chủ nghe, thế là anh ta bị đuổi việc ngay trong ngày hôm đó.

Tạ Sanh một lần nữa đánh mất cơ hội được ăn hamburger và khoai tây chiên, thằng bé điên cuồng làm mình làm mẩy với Tạ Úc ở nhà. Trong cơn tức giận, Tạ Úc đạp thằng bé văng vào tường, đá gãy cả xương sườn, khiến Tạ Sanh nhỏ bé bị chấn động não.

Lưu Phương đi đến bước đường cùng, đành phải gọi điện hỏi xin tiền tôi.

Tôi cúp máy cái rụp, rồi gọi điện báo cho Hiệp hội bảo vệ trẻ em địa phương. Ngay trong ngày, Tạ Úc bị cảnh sát áp giải đi vì tội bạo hành trẻ em.