Đám kẻ thù này có nằm mơ cũng không ngờ, vị thiên kim giả của Tướng quân phủ bình thường trông có vẻ chậm chạp, ngốc nghếch này.

Vậy mà trong tay lại nắm giữ nhược điểm chí mạng của tất cả bọn họ??

Vương Thượng thư lăn lê bò toài nhào đến dưới chân ta.

“Ôi chao cô nãi nãi ơi! Cầu xin người đừng đọc nữa!”

“Chúng ta không bao giờ dám đến đập cửa nữa đâu!”

Ta chậm chạp gập cuốn sổ lại.

“Ta là người… trí… nhớ… tốt.”

“Treo trên cây… rảnh… rỗi… cũng… là… rảnh rỗi.”

“Nên… thích nghe… góc… tường.”

Ta chỉ vào Thẩm Phù Dao đang co giật trên mặt đất.

“Nàng… ta… mở… cửa.”

“Các… ngươi… tự… xem… mà… giải… quyết… đi.”

Đám kẻ thù nghe vậy, lập tức trút toàn bộ lửa giận lên người Thẩm Phù Dao.

Nếu không phải ả độc phụ này mở cửa, bọn họ sao có thể rơi vào kết cục thê thảm thế này!

Một đám người như lang như hổ lao tới.

Đè Thẩm Phù Dao xuống đất, đánh cho một trận tơi bời.

“Cho ngươi mở cửa này! Cho ngươi hại chúng ta này!”

Nửa tháng sau.

Cha nương và đại ca ta hừng hực khí thế từ biên ải chạy về.

Vừa bước qua cửa, cả nhà đều sững sờ.

Tướng quân phủ rực rỡ hẳn lên.

Chum nước bị vỡ được thay bằng bạch ngọc Hán thượng hạng.

Mái nhà dột nát được lợp ngói lưu ly mới toanh.

Trong sân sạch sẽ gọn gàng, không một hạt bụi.

Lễ bộ Thượng thư đang chổng mông lau nhà.

Trương Ngự sử cầm giẻ lau đang lau cột.

Cha ta dụi dụi mắt, tưởng mình đi nhầm cửa.

“Chuyện… chuyện này là sao?”

Ta chậm chạp từ trên cây hòe già treo ngược xuống, trên tay bưng một đĩa nho đã rửa sạch.

“Cha… nương… đại… ca.”

“Mọi… người… về… rồi… à.”

“Bọn… họ… nói… muốn… giúp… nhà… ta… sửa… nhà.”

“Cản… cũng… không… cản… được.”

Vương Thượng thư mặt mày hớn hở, khúm núm gật đầu.

“Đúng đúng đúng! Đại tướng quân lao khổ công cao, chúng ta lý ra phải cống hiến sức lực!”

Nương ta đầu óc mù mịt, nhưng nhìn khoảng sân sáng sủa, vẫn hài lòng gật đầu.

“Coi như các ngươi có chút lương tâm.”

Đại ca nhìn quanh bốn phía.

“Thẩm Phù Dao đâu? Con sói mắt trắng đó chết ở xó nào rồi?”

Ta chậm chạp nhổ ra một hạt nho.

“Nàng… ta… à.”

“Cấu… kết… người… ngoài.”

“Bị… Kinh… Triệu… Doãn… bắt… đi… rồi.”

“Phán… lưu… đày… ba… ngàn… dặm.”

Cả nhà im lặng một lát.

Cha ta thở dài một hơi.

“Thôi bỏ đi, coi như chưa từng sinh ra đứa nghiệt chướng này!”

9

Vài ngày sau, thánh chỉ của Hoàng thượng ban xuống.

Cha ta bình định biên ải có công, được phong làm Trấn Quốc Công, thế tập võng thế.

Nương ta được phong làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.

Đại ca trực tiếp thăng chức Ngự sử Trung thừa, chuyên môn phụ trách mắng chửi người, ngày nào trên triều đường cũng phun cho bá quan không ngóc đầu lên nổi.

Còn ta, vì trầm hương mộc chữa khỏi bệnh đau đầu của Thái hậu, lại dâng lên một danh sách tham nhũng vô cùng chi tiết của bá quan.

Được Hoàng thượng đặc phong làm Bảo Châu Quận chúa.

Ban thưởng vạn lạng vàng, ngàn khoảnh ruộng tốt.

Thái giám tuyên chỉ cười đến không khép được miệng.

“Quận chúa nương nương, Hoàng thượng nói rồi.”

“Bản lĩnh thu thập tình báo của người, còn lợi hại hơn cả Cẩm Y Vệ.”

“Sau này có tin tức gì, nhớ gửi vào cung nhiều một chút.”

Ta chậm chạp nhận chỉ tạ ơn.

“Thần… nữ… tuân… chỉ.”

Sau khi thái giám tuyên chỉ rời đi.

Cả nhà vây quanh ta, như nhìn quái vật.

Đại ca nuốt nước bọt.

“Bảo Châu ngoan, muội thành thật khai báo đi, rốt cuộc làm sao muội biết được nhiều bí mật như vậy?”

Ta chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn đại ca.

Bởi vì ta là con lười đến từ địa phủ mà! Thính lực cực tốt, phương viên trăm dặm nhà ai đang nói to nhỏ ta đều có thể nghe thấy.