Khi kể về phong tục và con người ở những nơi đó, mắt anh sáng lên.

Một ánh sáng của sự nhiệt thành với thế giới.

Hoàn toàn khác ánh mắt Chu Minh Khải — chỉ có tính toán tiền bạc.

Tôi lắng nghe, thỉnh thoảng chia sẻ suy nghĩ.

Anh luôn bắt đúng ý tôi rồi mở rộng thành câu chuyện thú vị hơn.

Cảm giác ấy rất kỳ diệu.

Như dây đàn sâu trong tâm hồn được khẽ gảy, tạo nên âm thanh cộng hưởng.

“Còn em thì sao?” anh nhìn tôi chăm chú, “Em trông không giống khách du lịch bình thường.”

“Tôi là giám đốc dự án của một công ty bất động sản.” tôi thẳng thắn.

“Ồ?” mắt anh sáng lên sau lớp kính, “Vậy chúng ta xem như cùng ngành.”

“Có lẽ vậy.” tôi cười.

“Tôi từng đọc dự án ‘Vân Khê’ do em phụ trách, ý tưởng rất tiên phong.”

Tôi ngạc nhiên: “Anh biết tôi?”

“Không hẳn.” anh nói thẳng, “Tôi chỉ đọc bài phỏng vấn em trên tạp chí ngành, ấn tượng sâu sắc.”

“Quan điểm ‘để kiến trúc hòa vào tự nhiên, thay vì áp lên tự nhiên’ của em, tôi rất đồng tình.”

Tim tôi lại rung nhẹ.

Đó là dự án tôi tâm huyết nhất.

Cũng là dự án từng bị Chu Minh Khải và gia đình chê cười.

Họ cho rằng tôi ngu ngốc, bỏ lợi nhuận để theo đuổi “lý tưởng viển vông”.

Nhưng người đàn ông trước mặt — lần đầu gặp — lại nói trúng tư tưởng cốt lõi của tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác lớp băng cứng trong lòng khẽ nứt ra.

Cà phê đã uống xong.

Trời cũng dần tối.

Đèn đường bật lên ánh cam ấm.

“Cũng muộn rồi.” anh xem đồng hồ, “Để tôi đưa hai em về khách sạn nhé.”

“Không cần đâu, chúng tôi tự bắt taxi được.” tôi lịch sự từ chối.

Anh không ép, chỉ đưa chúng tôi ra lề đường.

Đang chờ taxi, anh bỗng nói:

“Ôn Giai, tôi có thể xin liên lạc của em không?”

Giọng anh chân thành, không chút suồng sã.

“Sau khi về nước, nếu có dịp, tôi muốn tiếp tục trao đổi với em.”

Tôi nhìn ánh mắt thẳng thắn ấy, do dự một chút.

Trong đầu thoáng qua gương mặt giả dối của Chu Minh Khải.

Thoáng qua tám năm lừa dối và phản bội.

Nhưng tất cả đã qua.

Không thể vì một chiếc lá khô mà bỏ cả khu rừng.

Tôi lấy điện thoại, mở mã QR WeChat.

“Vinh hạnh của tôi, kiến trúc sư Lâm.”

Anh quét mã, cười.

“Gọi tôi Lâm Thần là được.”

Taxi đến.

Tôi và Lý Vy lên xe.

Xe lăn bánh, qua gương chiếu hậu tôi thấy anh vẫn đứng đó.

Đèn đường kéo dài bóng anh.

“Chậc chậc.” Lý Vy nhìn tôi đầy tò mò, “Giai Giai, mùa xuân tới rồi nha!”

“Đừng nói bậy.” tôi phản bác, nhưng khóe môi vẫn cong.

“Anh chàng này được đấy! Có gu, có học thức, lại hiểu cậu!”

“Hơn cái tên Chu Minh Khải kia gấp vạn lần!”

Tôi không nói, chỉ nhìn cảnh đêm Paris lùi dần sau cửa kính.

Trong lòng có một cảm xúc lâu rồi mới xuất hiện — gọi là “chờ mong” — đang âm thầm nảy mầm.

Về khách sạn, tắm rửa xong.

Tôi nằm trên giường, điện thoại “ting” một tiếng.

Lâm Thần đã chấp nhận kết bạn.

Tiếp đó là tin nhắn:

“Chúc ngủ ngon, chúc em có những ngày vui ở Paris.”

Kèm một bức ảnh đêm sông Seine anh chụp.

Bức ảnh rất đẹp, bố cục chuyên nghiệp.

Tôi nhìn thật lâu.

Rồi trả lời hai chữ.

“Ngủ ngon.”

Đêm đó, tôi ngủ đặc biệt ngọt ngào.

17

Kết thúc chuyến đi châu Âu mười ngày, tôi trở về thành phố quen thuộc.

Cuộc sống lại được lấp đầy bởi công việc.

Dự án khu công nghiệp sáng tạo văn hóa mang tên “Ánh Sáng Văn Sáng” chính thức bước vào giai đoạn then chốt.

Mỗi ngày tôi như chiếc đồng hồ lên dây cót, dẫn dắt đội ngũ liên tục họp với viện thiết kế, nhà thầu, nhà đầu tư — trao đổi, điều chỉnh phương án.

Bận rộn nhưng tôi tận hưởng.

Biến một bản vẽ thành hiện thực.

Cảm giác thành tựu ấy khiến mọi nỗ lực đều trở nên xứng đáng.

Cuộc gặp gỡ ở Paris giống như một giấc mơ đẹp.

Tôi từng nghĩ đoạn xen ấy sẽ dần nhạt đi theo thời gian và khoảng cách.

Nhưng Lâm Thần thì không.

Anh gần như ngày nào cũng nhắn cho tôi.

Có khi là ảnh công trình cổ anh chụp ở châu Âu.

Có khi là bản nhạc cổ điển anh thấy hay.

Có khi chỉ là một câu: “Hôm nay em ổn không?”

Những lời hỏi thăm của anh rất chừng mực.

Không vồ vập, không nịnh nọt.

Như dòng suối mát giữa nhịp sống bận rộn, mang đến sự dịu nhẹ.

Chúng tôi nói về công việc, cuộc sống, những trải nghiệm và suy nghĩ.

Cách nhau sáu tiếng múi giờ nhưng chẳng hề có khoảng cách.

Nhiều đêm tăng ca, tôi nhận được “Chào buổi sáng” của anh.

Còn khi tôi thức dậy, lại thấy “Chúc ngủ ngon”.

Cảm giác ấy rất kỳ diệu.

Như có một người ở phía bên kia thế giới lặng lẽ dõi theo bạn, chia sẻ niềm vui nỗi buồn.

Sự kết nối tinh thần thuần khiết ấy khiến tôi vô cùng thoải mái.

Cánh cửa trái tim đã đóng suốt tám năm dường như lặng lẽ hé mở cho anh.

Dự án đến giai đoạn quan trọng thì gặp rắc rối lớn.

Một lô đất thương mại cốt lõi cần mời một thương hiệu khách sạn boutique hàng đầu để nâng tầm toàn khu.

Trước đó chúng tôi làm việc với tập đoàn quốc tế “Duyệt Dung”, ý định hợp tác gần như chốt.

Nhưng ngay trước khi ký kết, một đối thủ bất ngờ xuất hiện.

Tập đoàn bất động sản khổng lồ Hoa Thịnh tuyên bố cũng tham gia đấu thầu.

Điều kiện họ đưa ra ưu đãi hơn hẳn.

Phong cách làm việc của Hoa Thịnh nổi tiếng là bá đạo và bất chấp thủ đoạn.

Sự tham gia của họ khiến phía Duyệt Dung bắt đầu do dự.

Điều khiến tôi đau đầu hơn là người phụ trách phía Hoa Thịnh lần này lại là “người quen cũ”.

Thẩm Uy.

Bạn đại học của tôi.

Thời đi học anh ta đã nổi tiếng vì thiếu đạo đức, thích mánh khóe.