Ở mấy dãy ghế lác đác phía sau có vài gương mặt làm tôi bất ngờ — Tống Á Chi ngồi ở góc sát tường hàng cuối cùng, đeo khẩu trang. Ngồi cạnh chị còn có 7, 8 bà mẹ khác, tôi từng nhìn thấy avatar của họ trong nhóm chat.

Sau khi sếp Hạ lên sân khấu phát biểu khai mạc ngắn gọn, anh nhường lại micro cho tôi.

Màn hình máy chiếu sáng lên. Slide đầu tiên không có logo nhãn hàng, chỉ độc một dòng chữ:

“Ai đang gánh vác thay những đứa trẻ của họ?”

Bên dưới, có phóng viên giơ điện thoại lên chụp. Tôi vẫn tiếp tục nói:

“Ba năm trước, sản phẩm kem dưỡng trẻ em của nhãn hiệu X gặp lỗi kiểm định chất lượng, gây ra hàng loạt ca dị ứng nghiêm trọng. Phương án giải quyết mà thương hiệu này lựa chọn là — Chối bỏ.”

“Không phải họ không có ngân sách, mà là họ đách có lương tâm. Người thực sự đứng ở tiền tuyến đỡ lấy đòn chí mạng cho những gia đình nạn nhân đó, chỉ có một người duy nhất. Người đó đã dùng tiền lương của chính mình ứng trước hơn 30 vạn (hơn 1 tỷ VNĐ) chi phí y tế, dùng 3 năm trời ròng rã duy trì một nhóm chat kết nối 500 nạn nhân, kéo từng người mẹ phẫn nộ từ bờ vực sụp đổ trở về.”

“Người đó sau đó bị công ty ép nghỉ việc, toàn bộ lòng tin mà cô ấy gây dựng bị kẻ kế nhiệm tự tay nổ mìn phá nát. Cách mà kẻ kế nhiệm lựa chọn là — công khai phơi bày thông tin cá nhân của người bị hại, vu khống người mẹ đòi quyền lợi là tội phạm lừa đảo, thuê thủy quân bao vây tấn công kênh livestream của chị ấy.”

“Đây không phải là PR. Đây là hành động tàn sát kẻ yếu rồi giẫm lên xác họ chụp ảnh check-in sống ảo.”

Cả hội trường tĩnh lặng mất 3 giây. Sau đó là hàng loạt tiếng bấm máy ảnh vang lên như pháo nổ.

Nửa sau chương trình do đội Pháp chế đứng ra thuyết trình về Sách trắng. Tôi bước xuống sân khấu, đi vòng xuống hàng ghế sau, ngồi xuống cạnh Tống Á Chi.

Chị tháo khẩu trang nhìn tôi, viền mắt đỏ au như bị lửa táp.

“Ngày cô rời nhóm, tôi cứ tưởng cô cũng bỏ mặc mẹ con tôi rồi.”

“Không có.”

“Thế sao cô lại đi?”

“Vì tôi mà cứ ở lại đó, bọn họ sẽ mãi mãi coi các người như không khí. Bọn họ đinh ninh rằng tôi sẽ luôn là người đứng ra dọn dẹp tàn cuộc, nên có thể yên tâm mà nhắm mắt làm ngơ.”

Chị không nói gì, cúi đầu nhìn đôi bàn tay của chính mình. Đôi bàn tay thô ráp hơn 3 năm trước rất nhiều.

“Kỳ Kỳ sao rồi chị?”

“Đỡ nhiều rồi. Bác sĩ bảo phải làm thêm 3 đợt phục hồi nữa.”

“Quỹ hỗ trợ, tôi sẽ đích thân theo dõi. Tất cả các bé từng bị ảnh hưởng trước đây, bao gồm cả gia đình trong nhóm.”

Chị bỗng siết chặt lấy cổ tay tôi, sức mạnh lớn đến không ngờ.

“Diễn Thanh, rõ ràng cô có thể tung hê mấy chuyện này ra sớm hơn cơ mà.”

“Nếu tung ra sớm, các chị cũng chỉ là miếng mồi câu view rẻ tiền của truyền thông mà thôi. Tôi muốn các chị nhận được tiền bồi thường, chứ không phải nhận được mấy cái tương tác thương hại.”

Hai tiếng sau khi buổi họp báo kết thúc, cổ phiếu của công ty cũ bị đình chỉ giao dịch (ngừng giao dịch trên sàn).

Bảng dữ liệu khách hàng của các nền tảng lớn hiển thị: Hơn 60% lượng người dùng rời bỏ bên đó đã tràn vào cửa hàng của chúng tôi ngay trong ngày.

Sếp Hạ nhắn cho tôi một tin: Option cổ phiếu đã được kích hoạt theo đúng thỏa thuận, tiền lót tay và tiền thưởng Quý 1 đã chuyển vào tài khoản của cô.

Tôi mở app ngân hàng, dãy số dư dả thừa sức chi trả cho ca phẫu thuật của bố và chi phí trị liệu sau này.

Tôi gọi điện thoại cho bác sĩ điều trị.

“Lịch mổ đã chốt, ngày mai tôi chuyển tiền.”

“Vâng thưa cô Chúc. Bác trai mấy hôm nay tinh thần tốt lên nhiều rồi, hôm nay còn hỏi khi nào cô vào thăm.”

“Ngày trước khi phẫu thuật tôi sẽ vào.”

Cúp máy, tôi lướt tìm lại dòng tin nhắn đầu tiên của headhunter Lục Tuân.

“Chiến dịch PR lần này của quý công ty đánh rất đẹp—”