Bác cả nhắn lại hai chữ: Tốt, hành động.
Tôi giao toàn bộ hồ sơ đã chuẩn bị suốt hai tháng qua cho bộ phận pháp chế, đồng thời yêu cầu kỹ sư trong phòng trích xuất toàn bộ thông số gốc và phiên bản đã bị chỉnh sửa truyền ra ngoài, tập hợp thành một chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh.
Ngay chiều hôm đó, bộ phận pháp chế đã liên hệ với các cơ quan chức năng, chính thức khởi động quy trình tố tụng.
Cùng lúc đó, Mã Chí Viễn vẫn ngồi trong phòng làm việc, không hay biết bánh răng của sự trừng phạt đã bắt đầu quay.
Sáu giờ chiều, bảo vệ xưởng chặn anh ta lại ở cổng.
Có người đang đợi anh ta để làm việc.
Mã Chí Viễn đứng đó, sắc mặt thay đổi.
Anh ta quay đầu nhìn ra ngoài, trong bãi đỗ xe có hai chiếc ô tô, anh ta nhận ra, đó là xe của bộ phận xử lý những vụ án dạng này.
Anh ta đứng chôn chân tại chỗ, rồi từ từ quay đầu lại, ngước nhìn lên cửa sổ phòng họp trên lầu.
Tôi đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống anh ta.
Anh ta nhìn thấy tôi.
Bàn tay anh ta buông thõng, nắm chặt thành quyền, rồi lại nới lỏng.
Cuối cùng, anh ta đi theo bảo vệ bước vào tòa nhà.
Khoảnh khắc đó, tôi không hề có cảm giác đắc ý.
Chỉ cảm thấy, có những chuyện làm thì làm thôi, không cần bất cứ biểu cảm nào để phụ họa.
Tôi quay người, đi vào phòng họp, xử lý nốt tập tài liệu cần hoàn thành trong hôm nay, rồi tắt đèn.
16
Chuyện của Mã Chí Viễn truyền ra ngoài.
Không phải do chúng tôi công bố, mà là công ty mới kia bị khách hàng trả lại hàng, chuỗi vốn đứt gãy, tin tức tự nhiên lọt ra ngoài.
Trong giới kinh doanh vòng tròn quan hệ cũng nhỏ, mấy chuyện này lan truyền rất nhanh.
Công ty nhận tài liệu mật đó, người đại diện pháp luật bị gọi đi làm việc, số tiền liên quan đã chạm ngưỡng khung xử phạt tương ứng.
Mã Chí Viễn bị giao nộp theo quy định, vị trí trống trong xưởng được bổ sung bởi người cũ của phòng kỹ thuật.
Câu đầu tiên bác cả nói với tôi, không phải là lời khen ngợi, mà là một câu hỏi.
“Chuyện này, cháu nghĩ khâu nào có thể làm tốt hơn?”
Tôi suy nghĩ một chút, rồi đáp: “Có thể phát hiện sự việc sớm hơn. Quyền truy cập vào các thông số cốt lõi của Mã Chí Viễn, lẽ ra cháu nên thêm một bước phê duyệt.”
Bác cả gật đầu: “Đi làm đi.”
Cứ như vậy, chuyện này được lật sang trang mới.
Nhưng lật sang trang thì lật sang trang, nó lại để lại một vấn đề khác trong xưởng – tay quản lý mua hàng vốn có quan hệ khá gần gũi với Mã Chí Viễn bắt đầu có dấu hiệu bất an.
Anh ta tên là Chu Hòa Bình, ba mươi tám tuổi, được coi là nhân viên lâu năm trong xưởng, đã đi theo từ lúc bác cả mới thành lập nhà máy.
Sau khi Mã Chí Viễn xảy ra chuyện, anh ta tìm tôi một lần, hỏi vài câu không đâu vào đâu, nhưng tôi nhận ra ánh mắt anh ta không bình thường.
Đó không phải là sự lo lắng, mà là đang thăm dò.
Anh ta muốn biết chuyện này đã điều tra đến đâu, có liên lụy gì đến anh ta không.
Tôi không tỏ ra bất kỳ dấu hiệu nhận biết nào, trả lời các câu hỏi của anh ta một cách bình thường, rồi để anh ta rời đi.
Sau đó, tôi đi kiểm tra hồ sơ mua hàng nửa năm trở lại đây của phòng thu mua.
Và tôi phát hiện ra một vấn đề.
Có ba nhà cung cấp đưa ra báo giá thấp hơn thị trường một đoạn, nhưng hồ sơ nghiệm thu chất lượng lại hoàn toàn bình thường, không có vấn đề gì.
Tình trạng này, bình thường sẽ không xảy ra.
Một là chất lượng có mánh khóe, hai là có người ở giữa ăn chặn, nhà cung cấp lại quả để đổi lấy đơn hàng.
Tôi lấy riêng ba bộ hồ sơ này ra, không đánh động ai, cất vào một chiếc kẹp tài liệu rồi khóa vào ngăn kéo.
17
Chuyện của Chu Hòa Bình, tôi không vội ra tay.
Bởi vì còn một chuyện quan trọng hơn cần phải xử lý trước.