Ta nhìn chằm chằm vào viên hồng ngọc to nhất, sáng nhất trên búi tóc của ả:

“Dưới đế của viên ngọc này, có khắc một chữ ‘Yên’. Theo như ta biết, thứ muội của Triệu tiểu thư, khuê danh chính là Triệu Ngữ Yên phải không?”

Triệu Uyển Nhi vô thức ôm lấy đầu, trong mắt lướt qua một tia hoảng loạn. Khách khứa trong sảnh bắt đầu xì xầm bàn tán.

Ta không cho ả cơ hội thở dốc, tiếp tục thừa thắng xông lên.

“Triệu tiểu thư rảnh rỗi đến đập phá chỗ của ta, chi bằng lo quản Vân Thường Các ở phía đông thành nhà mình đi.”

“Thuốc nhuộm kém chất lượng lấy thứ phẩm thay hàng tốt, lừa gạt tiền mồ hôi nước mắt của bách tính, ngay cả ngày mưa cũng không dám mặc ra đường.”

“Tả tướng đại nhân nếu biết cơ ngơi đứng tên nhà mình lại bất kham đến nhường này, không biết sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?”

Triệu Uyển Nhi tức giận đến toàn thân phát run. Ả chỉ thẳng vào mặt ta, giọng the thé:

“Tiện tỳ! Ngươi dám bôi nhọ ta!”

“Người đâu! Đập cho ta! Đập nát cái nơi rách nát này cho ta!”

Đám gia đinh phía sau ả lập tức xắn tay áo xông lên. Ta ôm chặt sổ sách lui về phía sau.

Mắt thấy bọn chúng sắp hất tung bàn ghế trong sảnh.

“Ta xem kẻ nào dám động.”

Một giọng nói lạnh buốt truyền đến từ ngoài cửa.

9

Tiêu Dật vận thường phục màu huyền điểm hoa văn chìm, sải bước bước qua ngạch cửa.

Ánh mắt ngài sắc lẹm, quét qua đám gia đinh Triệu Uyển Nhi mang đến. Đám người đó lập tức cứng đờ tại chỗ, hai chân run rẩy, “bịch bịch” quỳ rạp hết xuống đất.

Triệu Uyển Nhi vừa thấy Tiêu Dật, vẻ kiêu ngạo hung hăng trên mặt lập tức bốc hơi không còn một mảnh. Ả thay một bộ dạng điềm đạm đáng yêu, nũng nịu sấn tới:

“Thái tử điện hạ, sao ngài lại đến đây?”

“Tiện tỳ này xuất ngôn bất tốn, vu khống thần nữ, thần nữ chỉ là nhất thời nóng giận, muốn thay điện hạ dạy dỗ tên hạ nhân không biết phép tắc này…”

“Thái tử phi của Cô, từ khi nào đến lượt ngươi dạy dỗ?”

Tiêu Dật lạnh lùng cắt ngang lời ả.

Triệu Uyển Nhi sửng sốt, huyết sắc trên mặt rút sạch không còn một giọt. Ả không thể tin nổi nhìn Tiêu Dật.

Tiêu Dật chẳng buồn cho ả lấy một ánh mắt dư thừa, đi thẳng đến trước mặt ta.

Ngài đánh giá ta từ trên xuống dưới một vòng.

“Có bị thương không?”

Ta lắc đầu: “Không, bọn chúng chưa kịp đập.”

Tiêu Dật xoay người, nhìn Triệu Uyển Nhi lúc này đã sợ đến ngây dại.

“Vừa rồi nàng ấy nói Vân Thường Các lấy thứ phẩm thay hàng tốt, còn có chuyện tự ý thả tiền vay nặng lãi, có phải sự thật không?”

Triệu Uyển Nhi ra sức lắc đầu: “Điện hạ minh giám! Đều là tiện tỳ này nói hươu nói vượn…”

“Tra.”

Tiêu Dật căn bản không nghe ả giải thích, trực tiếp hạ lệnh cho Thống lĩnh Cẩm Y Vệ phía sau:

“Trong vòng nửa canh giờ, Cô muốn thấy sổ sách và hàng tồn trong kho của Vân Thường Các. Nếu có nửa lời dối trá, lập tức niêm phong.”

“Còn về Triệu tiểu thư…” Giọng Tiêu Dật lạnh như băng hàn, “Gây sự ngoài phố, nhiễu loạn trị an kinh thành. Dẫn về phủ nha, bảo Tả tướng đích thân đến đón người.”

Cẩm Y Vệ lập tức tiến lên, kéo lê Triệu Uyển Nhi đi ra ngoài. Ả vẫn gào khóc cầu xin tha thứ, âm thanh nhanh chóng biến mất nơi góc phố.

Trong sảnh lớn lặng ngắt như tờ. Khách khứa ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Tiêu Dật đảo mắt nhìn quanh, dõng dạc nói:

“Lão bản của Tụ Bảo Các, là Quận chúa do phụ hoàng đích thân sắc phong. Đồng thời cũng là Thái tử phi sắp tới Cô sẽ minh giá chính thú .Sau này kẻ nào dám ở đây làm loạn, chính là đối đầu với Cô.”

Nói xong, ngài nắm chặt lấy cổ tay ta, kéo tuột ta đi về hậu viện.

Vào đến phòng thu chi không người, ngài mới buông tay ra.

“Bây giờ đã biết sợ chưa?” Ngài chằm chằm nhìn ta, “Làm ăn buôn bán đâu phải chuyện dễ dàng. Nàng một thân nữ tử không nơi nương tựa, có ối kẻ đỏ mắt muốn giẫm lên nàng một cước.”

Ta xoa xoa cổ tay bị ngài nắm đến ửng đỏ.