Nói xong, ông ta rút vài tờ tiền trong ví ra đập xuống bàn.

Xoay người định rời đi.

Tôi không thể để ông ta cứ thế mà đi được.

Nếu hôm nay ông ta bước ra khỏi cánh cửa này.

Ngày mai, Hồng Vận Lâu sẽ trở thành trò cười của cả Giang Thành.

Chúng tôi sẽ muôn đời muôn kiếp không thể ngóc đầu lên nổi.

“Ông Trần, xin dừng bước!”

Tôi bước nhanh tới, cản trước mặt ông ta.

“Xin cho chúng tôi một cơ hội nữa.”

“Không phải cho Hồng Vận Lâu, mà là cho tôi.”

“Tôi lấy danh dự mười một năm của mình ra đảm bảo, nhất định sẽ cho ông một câu trả lời thỏa đáng.”

“Danh dự của cô?”

Trần Nhất Phàm cười khinh miệt.

“Một Giám đốc đến cái bếp còn không quản nổi, danh dự của cô, một xu cũng không đáng.”

Ông ta đẩy tôi ra, không ngoảnh đầu lại, bước về phía cửa.

Cơ thể tôi lảo đảo, suýt nữa ngã quỵ.

Sự tuyệt vọng như thủy triều nhấn chìm tôi.

Xong rồi.

Tất cả kết thúc rồi.

Đúng lúc này.

Một bàn tay ấm áp đỡ lấy tôi.

Tôi quay đầu lại.

Nhìn thấy Chu Văn Hải.

Anh đã đứng phía sau tôi từ lúc nào.

Anh nhìn tôi, trong ánh mắt không có sự trách móc, chỉ có sự xót xa và kiên định.

Rồi, anh xoay người lại, nhìn về phía Trần Nhất Phàm đã đi tới cửa.

“Ông Trần.”

Giọng anh không kiêu ngạo cũng không nhún nhường, bình tĩnh mà mạnh mẽ.

“Tôi biết ông là một nhà phê bình ẩm thực đáng kính.”

“Nhưng ông, không phải là một người thầy đủ tư cách.”

Trần Nhất Phàm khựng bước, ngoắt đầu lại.

Ánh mắt sắc bén của ông ta phóng về phía Chu Văn Hải.

“Anh là ai? Anh nói cái gì?”

Chu Văn Hải đón lấy ánh mắt của ông ta, không chút sợ hãi.

“Trước đây tôi là một giáo viên dạy Ngữ văn.”

“Tôi đã dạy rất nhiều học sinh, có đứa thông minh, cũng có đứa mắc lỗi.”

“Đối với một học sinh phạm lỗi, một người thầy tốt sẽ không trực tiếp tuyên án tử hình cho nó.”

“Mà sẽ nói cho nó biết, nó sai ở đâu, tại sao lại sai, và nên sửa chữa như thế nào.”

“Hôm nay ông chỉ ra sai lầm của chúng tôi, chúng tôi vô cùng cảm kích.”

“Nhưng ông không cho chúng tôi cơ hội sửa sai.”

“Ông chỉ để lại một bản án tử hình lạnh lùng.”

“Đây không phải là trị bệnh cứu người.”

“Đây là giết người.”

Những lời của Chu Văn Hải khiến cả sảnh lại một lần nữa rơi vào im lặng tuyệt đối.

Tất cả mọi người đều sững sờ trước những lời nói của anh.

Kể cả tôi.

Và cả vị Thực thần cao cao tại thượng kia, Trần Nhất Phàm.

Ông ta đứng ngây ra đó.

Trên mặt lần đầu tiên lộ ra biểu cảm kinh ngạc, khó có thể tin được.

19

Trần Nhất Phàm khựng lại.

Ông ta đứng ở cửa Hồng Vận Lâu, nửa bước chân đã bước ra ngoài.

Nhưng lời nói của Chu Văn Hải như một sợi dây thừng vô hình, gắt gao kéo ông ta lại.

Ông ta ngoắt người lại.

Ánh mắt sắc như dao lại phóng về phía Chu Văn Hải.

“Anh nói gì cơ?”

Giọng ông ta mang theo một tia tức giận vì bị xúc phạm.

“Tôi không phải là một người thầy đủ tư cách sao?”

“Đúng vậy.”

Chu Văn Hải không hề lùi bước, đón nhận ánh nhìn của ông ta.

“Một người thầy tốt, khi học sinh nộp lên một bài thi đầy lỗi.”

“Ông ấy sẽ không xé nát bài thi đó, rồi tuyên bố học sinh này hết thuốc chữa.”

“Ông ấy sẽ cầm bút đỏ lên.”

“Ông ấy sẽ nói với học sinh, câu thứ nhất, sai ở chỗ không đọc kỹ đề.”

“Câu thứ hai, sai ở chỗ dùng nhầm công thức.”

“Câu thứ ba, sai ở chỗ tính toán nhầm.”

“Ông ấy sẽ giúp học sinh tìm ra gốc rễ của sai lầm.”

“Sau đó, cho nó một cơ hội thi lại.”

“Đó mới gọi là dạy dỗ học trò.”

Giọng Chu Văn Hải không nhanh không chậm.

Nhưng lại như một cơn gió xuân, thổi tan đi bóng đen bao phủ trên bầu trời Hồng Vận Lâu.

Thổi vào trái tim đang hoảng sợ và bất an của từng nhân viên.

Và cũng thổi vào trái tim đang tuyệt vọng đến cùng cực của tôi.

Tôi nhìn chồng mình.

Nhìn tấm lưng không còn còng xuống của anh.