Cô ấy nói: “Chúc Lâm, suốt một năm qua, tôi cứ ngỡ là do năng lực mình không đủ nên mới bị hạ lương. Tôi cứ nghĩ mình không đáng giá mức đó.”

Tôi nghe xong đoạn ghi âm, trả lời ba chữ.

“Chị xứng đáng.”

Không phải là an ủi. Mà là sự thật. Cô ấy xứng đáng với mức giá đó. Ngay từ ngày đầu tiên đã xứng đáng.

Phương Ninh đã thay cô ấy đưa ra một phán kết — dùng ba câu nói để chém giá trị thị trường của một con người đi 4000 tệ. Rồi Phương Ninh nhận 500 tệ tiền thưởng, đăng một bài lên Moments, kèm một ly trà sữa và một emoji uất ức.

Cùng tuần đó, trong buổi họp khởi động dự án của công ty mới, chị Trương giới thiệu tôi với cả nhóm.

“Đây là Chúc Lâm, Giám đốc dự án mới của chúng ta. Trước đây cô ấy làm 4 năm tại công ty XX, kinh nghiệm rất vững. Mọi người phối hợp giúp nhé.”

Một đồng nghiệp trẻ giơ tay: “Chị Chúc ơi, dự án lớn nhất chị từng làm là gì thế?”

Tôi suy nghĩ một chút, nêu tên một dự án.

“Cái đó tôi biết!” một đồng nghiệp khác tiếp lời, “Phương án đó từng nổi tiếng trong giới, làm tốt lắm.”

Không một ai hỏi tại sao tôi rời công ty cũ.

Không một ai bàn tán sau lưng về xếp loại KPI của tôi.

Không một ai khi tôi ngồi xuống thì giả vờ uống nước rồi tránh ánh mắt nhìn tôi.

Kết thúc buổi họp, một đồng nghiệp đưa cho tôi ly cà phê.

“Chị Chúc, Americano hay Latte ạ?”

“Americano, cảm ơn em.”

“Vâng ạ. Đá đúng không chị? Trời nóng quá.”

Cứ như vậy. Những cuộc đối thoại bình thường, không cạm bẫy.

Lúc tan làm, chị Trương gọi tôi lại.

“Chúc Lâm, vụ của Phương Ninh — bên Thanh tra Lao động cô còn muốn theo sát không?”

“Những gì cần làm em đã làm rồi. Phần còn lại là chuyện của chế độ, không phải chuyện của một mình em.”

Chị Trương gật đầu, rồi nói một câu: “Cô biết tại sao tôi kiên trì đợi cô đến 5 giờ không?”

“Vì quy định quy trình ạ?”

“Không.” Chị tựa lưng vào ghế, “Khi Phương Ninh gọi lần đầu nói cô ‘nên thận trọng’, tôi đã tra xem Portfolio của cô. Tra xem những dự án cô từng dẫn dắt. Xem lại cả video phỏng vấn của cô.”

“Một người có thể trụ vững 4 năm, dẫn dắt hai phương án đạt giải, mà lại bị chính HR công ty mình nói là ‘không ổn’ — lúc đó tôi đã biết, không phải cô không ổn, mà là cái công ty đó không xứng đáng giữ cô lại.”

10

“Chị uống gì ạ?”

Một chiều thứ Sáu tháng Sáu. Tại tiệm trà sữa dưới lầu công ty mới.

Đồng nghiệp Tiểu Hà hỏi tôi.

“Cho chị một ly xoài cốt dừa nhé.”

Khi nói ra ba chữ này, tôi khựng lại một giây.

Xoài cốt dừa. Ngày Phương Ninh gọi điện trước mặt tôi, trên tay cô ta cũng là một ly như vậy. Chất lỏng màu vàng nhạt tràn ra, chảy xuống tay cô ta. Cô ta không lau.

Đó là tín hiệu vật lý đầu tiên cho thấy thế giới của Phương Ninh bắt đầu sụp đổ.

Giờ đây, tôi đứng dưới lầu một công ty khác, mặt trời sắp lặn, ánh sáng vàng ấm áp. Bên cạnh là một đồng nghiệp bình thường đang hỏi tôi uống gì.

Xoài cốt dừa không nên là của Phương Ninh. Nó không nên thuộc về bóng tối của bất kỳ ai. Nó chỉ đơn giản là một loại đồ uống. Vị xoài, và ngọt.

“Chị ơi, ly lớn hay ly vừa ạ?”

“Ly lớn.”

Tiểu Hà cười: “Chị đúng là, làm việc thì quyết đoán, đặt trà sữa cũng không chút do dự.”

Tôi cũng cười.

Trong lúc đợi trà sữa, điện thoại rung. Tin nhắn từ chị Trương.

[Chúc Lâm, báo cáo tổng kết dự án tháng trước của cô viết rất tốt. Tuần sau khách hàng đến thăm, cô làm diễn giả chính nhé, được không?]

Tôi gửi lại một emoji dấu OK.

Gửi xong, tôi nhìn emoji đó và ngẩn ra.

Ngày 4 tháng 4, Phương Ninh trả lời đơn xin nghỉ việc của tôi trên WeChat cũng bằng một emoji.

Hình chắp tay.

Cái chắp tay đó nghĩa là — “Vâng, chị cứ chờ em xử lý”.

Thực tế là “Vâng, chị cứ chờ em chặn”.

Hôm nay tôi gửi OK — chính là OK.

Không có ẩn ý, không có tầng nghĩa thứ hai, không cần dùng 23 ngày để kiểm chứng nó là thật hay giả.