12
Chữ “được” của Từ Vy nhẹ bẫng.
Nhưng như tảng đá ném vào lòng hai người đàn ông.
Trong mắt Chu Minh Hiên lóe lên niềm vui khó tin.
Anh tưởng sẽ phải thuyết phục rất lâu.
Không ngờ cô đồng ý nhanh như vậy.
Còn Cố Nhiên thì đầy lo lắng.
Anh kéo tay áo cô.
“Từ Vy, em…”
Cô nhìn anh, ra hiệu yên tâm.
Sau đó quay lại nhìn Chu Minh Hiên.
Ánh mắt mang theo ý cười châm biếm.
“Anh muốn gặp An An, được.”
“Muốn làm tròn trách nhiệm của người cha, cũng được.”
“Nhưng tôi có điều kiện.”
Chu Minh Hiên lập tức gật đầu.
“Em nói đi, một trăm điều tôi cũng đồng ý.”
“Rất đơn giản.”
Khóe môi Từ Vy cong lên.
“Bắt đầu từ ngày mai.”
“Mỗi sáng bảy giờ đúng.”
“Đến nhà tôi.”
“Đưa An An đi học.”
“Năm giờ chiều.”
“Đón con bé tan học.”
“Cùng làm bài tập, kể chuyện, dỗ ngủ.”
“Cuối tuần đưa con đi công viên, bảo tàng khoa học, lớp vẽ.”
“Con bé thích kem dâu.”
“Không thích cà rốt.”
“Dị ứng với thú nhồi bông.”
“Ngủ phải ôm con gấu nhỏ.”
Cô nói rất nhiều.
Toàn là những việc nhỏ nhặt.
Những trách nhiệm một người cha đáng lẽ phải làm.
Nhưng anh đã bỏ lỡ suốt năm năm.
“Thế nào, Chu tổng?”
Cô nhìn anh sắc bén.
“Anh làm được không?”
“Không phải một hai ngày.”
“Mà là ngày nào cũng vậy.”
“Nếu anh làm được một tháng…”
“Tôi sẽ tin anh thật lòng.”
“Nếu không…”
Cô cười lạnh.
“Thì mang cái tình cha rẻ tiền của anh biến đi.”
Đây là một ván cược.
Một ván cược công bằng…
Nhưng cực kỳ khắc nghiệt.
Cô hiểu rõ Chu Minh Hiên.
Người đàn ông quen đứng trên đỉnh cao.
Thời gian tính bằng phút.
Mỗi quyết định liên quan đến hàng trăm triệu.
Bắt anh làm những việc tầm thường như vậy…
Gần như tự chặt tay mình.
Cô chắc chắn anh không chịu nổi một tuần.
Nhưng sau một lúc im lặng.
Chu Minh Hiên nhìn cô.
Ánh mắt chưa từng nghiêm túc như vậy.
“Được.”
“Tôi đồng ý.”
“Bắt đầu từ ngày mai.”
Lần này…
Đến lượt Từ Vy ngây người.
Cô không ngờ anh lại đồng ý.
Nhìn đôi mắt sâu thẳm đó.
Cô bỗng có cảm giác…
Người đàn ông này.
Hình như thật sự…
Đã thay đổi.
Sáng hôm sau.
Chưa tới bảy giờ.
Chuông cửa nhà Từ Vy vang lên.
Cô mở cửa.
Nhìn thấy Chu Minh Hiên đứng ngoài.
Cô vẫn hơi bất ngờ.
Anh mặc đồ thể thao gọn gàng.
Tóc chải chỉnh tề.
Trong tay còn cầm bữa sáng nóng hổi.
Cháo và há cảo từ quán nổi tiếng ở phía nam thành phố.
Đi lại ít nhất mất một tiếng rưỡi.
“Chào buổi sáng.”
Anh cười hơi gượng.
“Tôi mua há cảo tôm và cháo trứng muối thịt nạc cho An An.”
Từ Vy tránh sang cho anh vào.
Trong lòng rối bời.
An An vừa ngủ dậy.
Mặc bộ đồ ngủ gấu hồng, dụi mắt bước ra.
Thấy người đàn ông lạ trong phòng khách.
Cô bé lập tức tỉnh hẳn.
Trốn sau lưng mẹ.
Thò đầu ra nhìn cảnh giác.
Chu Minh Hiên ngồi xuống, cố gắng dịu giọng.
“An An, chào buổi sáng.”
“Từ hôm nay chú đưa con đi học được không?”
An An nhìn anh.
Lại nhìn mẹ.
Không nói gì.
Chỉ lắc đầu.
Rõ ràng ấn tượng “người xấu hôm qua” vẫn còn.
Chu Minh Hiên không bỏ cuộc.
Anh bày đồ ăn ra bàn.
Mùi thơm lan khắp nhà.
“An An là cô bé chăm học.”
“Ăn no rồi mới có sức đi học vẽ đúng không?”
Anh vụng về học cách dỗ trẻ.
Nhưng anh không biết.
An An dị ứng cà rốt.
Trong bát cháo anh mua…
Lại có cà rốt thái nhỏ.
Khi Từ Vy lạnh lùng đổ bát cháo vào thùng rác.
Trên mặt Chu Minh Hiên lần đầu xuất hiện vẻ bối rối và thất bại.
Trên đường đưa An An đi học.
Không khí càng ngượng ngập.
An An ngồi ghế trẻ em phía sau.
Quay mặt ra cửa sổ suốt đường.
Không nói với anh một câu.
Chu Minh Hiên vài lần muốn bắt chuyện.
Nhưng đều thất bại.
Đến cổng trường.
An An như chim sổ lồng.
Tháo dây an toàn, chạy thẳng vào trường.
Không quay đầu.
Chu Minh Hiên đứng ở cổng.
Nhìn bóng lưng nhỏ bé của con gái biến mất trong đám đông.
Trong lòng dâng lên nỗi mất mát khó tả.
Lần đầu tiên anh thật sự hiểu.
Huyết thống…
Không tự nhiên mang lại sự thân thiết.
Năm năm đã mất.
Giống như một vực sâu.
Ngăn cách anh và con gái.
Và để vượt qua nó…
Anh phải dùng nhiều nỗ lực hơn cả năm năm ấy.