Khung cảnh hòa hợp như một gia đình thực sự.
Chói mắt.
Cực kỳ chói mắt.
Ngực Chu Minh Hiên như bị một tảng đá đè nặng.
Một cảm xúc anh chưa từng trải qua —
Ghen tuông.
Điên cuồng sinh sôi trong lòng anh.
Anh luôn nghĩ Từ Vy cô độc không nơi nương tựa.
Chỉ cần anh đưa tay ra, cô sẽ trở lại vòng kiểm soát của anh.
Nhưng anh quên mất.
Ngọc dù bị phủ bụi…
Cuối cùng vẫn sẽ tỏa sáng.
Huống hồ bên cạnh viên ngọc ấy…
Luôn có một người canh giữ.
“Chu tổng.”
Trần Mặc cẩn thận nói.
“Bên Khải Minh Đầu Tư, giám đốc Từ Vy đã nhờ luật sư Cố Nhiên gửi thư luật sư.”
“Cáo buộc chúng ta cạnh tranh thương mại không lành mạnh.”
“Bộ phận pháp vụ cho rằng lý do kiểm toán lần này không đủ thuyết phục.”
“Nếu ra tòa… khả năng thắng của chúng ta không cao.”
Chu Minh Hiên bực bội kéo cà vạt.
Anh biết.
Cuộc gọi hôm qua của Từ Vy không phải dọa anh.
Cô thật sự dám liều đến cùng.
Dùng sức mạnh không giải quyết được vấn đề.
Chỉ khiến cô xa anh hơn.
Thậm chí đẩy cô vào vòng tay người đàn ông khác.
Anh phải đổi chiến lược.
“Hủy kiểm toán với Khải Minh Đầu Tư.”
Anh trầm giọng ra lệnh.
“Ngoài ra, nhân danh tập đoàn Minh Hiên…”
“Đầu tư thêm năm mươi triệu cho dự án đó.”
“Không kèm điều kiện.”
Trần Mặc ngẩn người.
“Chu tổng… chuyện này…”
“Làm theo lời tôi.”
Chu Minh Hiên cắt ngang.
Ánh mắt sâu thẳm và kiên định.
Anh đứng dậy, đi đến cửa kính lớn.
Nhìn màn đêm ngoài kia, trong lòng dần hình thành một kế hoạch mới.
Em không phải hận tôi sao?
Không phải cho rằng tôi chỉ biết ép buộc bằng quyền lực sao?
Vậy tôi sẽ để em thấy.
Tôi cũng có thể vì em…
Buông bỏ kiêu ngạo của mình.
Chiều hôm sau.
Trước tòa nhà Khải Minh Đầu Tư.
Từ Vy vừa họp xong với Cố Nhiên, hai người cùng bước ra khỏi tòa nhà.
Đang thảo luận chi tiết vụ án.
Một chiếc Maybach đen lặng lẽ dừng trước mặt họ.
Cửa kính hạ xuống.
Lộ ra gương mặt tuấn tú nhưng mệt mỏi của Chu Minh Hiên.
Anh không mặc vest.
Chỉ mặc áo len cashmere màu be.
Ít đi sự sắc bén của thương trường.
Nhiều hơn vài phần dịu dàng đời thường.
Rõ ràng anh cố ý chờ cô.
Từ Vy lập tức nhíu mày, kéo Cố Nhiên định đi vòng.
Nhưng Chu Minh Hiên đã xuống xe, nhanh chóng bước tới.
Ánh mắt anh lướt qua Cố Nhiên, sau đó dừng lại trên mặt Từ Vy.
Trong mắt có một thứ chưa từng xuất hiện trước đây.
Sự yếu thế.
“Từ Vy, chúng ta có thể nói chuyện không?”
“Chỉ năm phút.”
“Về chuyện Trịnh Tuyết hôm qua… và chuyện kiểm toán.”
“Tôi muốn trực tiếp xin lỗi em.”
Tư thế của anh rất thấp.
Thấp đến mức Từ Vy cũng thấy không quen.
Cố Nhiên bước lên một bước, chắn trước Từ Vy.
Anh nhìn Chu Minh Hiên, giọng lịch sự nhưng xa cách.
“Chu tổng, chào anh.”
“Tôi là luật sư đại diện của Từ Vy, Cố Nhiên.”
“Chúng tôi đã nhận được thông báo hủy kiểm toán.”
“Còn chuyện riêng giữa anh và vợ cũ…”
“Tôi nghĩ thân chủ của tôi không có hứng thú.”
“Nếu không có việc gì, chúng tôi xin phép.”
Lời nói kín kẽ nhưng bảo vệ rõ ràng.
Ánh mắt Chu Minh Hiên lạnh lẽo lướt qua Cố Nhiên.
Hai người đàn ông xuất sắc.
Đang âm thầm đối đầu.
“Luật sư Cố.”
Chu Minh Hiên chậm rãi nói.
“Đây là chuyện gia đình của tôi và Từ Vy.”
“Chuyện gia đình?”
Từ Vy bật cười lạnh.
“Chu tổng, năm năm trước chúng ta đã không còn là gia đình.”
“Anh lấy thân phận gì để nói chuyện gia đình?”
“Thân phận chồng cũ.”
Chu Minh Hiên nhìn cô, nói rõ từng chữ.
“Và thân phận cha của An An.”
“Tôi thừa nhận trước đây tôi khốn nạn.”
“Nhưng bây giờ tôi chỉ muốn làm tròn trách nhiệm của một người cha.”
“Từ Vy, em có thể không tha thứ cho tôi.”
“Nhưng em không thể tước đi quyền có cha của An An.”
“Tôi sẵn sàng rút toàn bộ đầu tư, rời khỏi dự án.”
“Chỉ cần em đồng ý một điều kiện.”
“Cho tôi gặp An An.”
“Cho tôi tham gia vào quá trình trưởng thành của con bé.”
Những lời đó nghe vô cùng chân thành.
Như một kẻ lãng tử hối hận.
Nhưng Từ Vy hiểu quá rõ anh.
Đây chỉ là một dạng giao dịch khác.
Dùng danh nghĩa “tình cha”.
Cố Nhiên vừa định phản bác.
Nhưng Từ Vy kéo tay anh lại.
Cô nhìn Chu Minh Hiên, ánh mắt bình tĩnh sâu như hồ.
“Được.”
Cô đột nhiên đồng ý.
Chu Minh Hiên và Cố Nhiên cùng lúc sững sờ.