Trợ lý chọn đúng lúc đưa tới một tập tài liệu, giọng điệu cung kính: “Thưa tiểu thư, thỏa thuận đánh cược đây ạ.”
Tôi gật đầu: “Thỏa thuận sắp hết hạn, chuẩn bị tiến hành thanh lý tài sản của Cố Thị, Cố Thị sẽ được thu hồi toàn bộ dưới danh nghĩa của tôi.”
…
Vết thương của Liễu Nhiễm rất nghiêm trọng, được đưa thẳng vào phòng cấp cứu. Xương sọ cô ta có nhiều vết nứt, mặt phải khâu hơn mười mũi, mắt phải cũng bị mù.
Quan trọng hơn cả, cô ta được kiểm tra ra là đã mang thai từ trước, nhưng đã bị đánh đến sảy thai. Do vết thương quá nặng, tử cung bị tổn thương nghiêm trọng, sau này cô ta rất khó có con được nữa.
Liễu Nhiễm tỉnh lại nghe được kết quả này, liền triệt để hóa điên.
“Cố Triết, anh thật độc ác, anh lại có thể ra tay tàn nhẫn với chính con của chúng ta!”
“Tôi muốn chúng đi tù hết, tôi muốn chúng phải đền mạng.”
Liễu Nhiễm nhất quyết không chịu hòa giải, bồi thường cũng không nhận. Yêu cầu duy nhất của cô ta là bắt đám đàn ông đó phải mòn gông trong tù.
Cuối cùng, kết quả phán quyết của tòa án là: Cố Triết, Lão Trần và tất cả những kẻ tham gia đánh người, lần lượt bị kết án từ 5 đến 10 năm tù giam.
Ngày kết quả phán quyết được công bố cũng là ngày cuối cùng của thỏa thuận đánh cược.
Toàn bộ tài sản của công ty Cố Thị bị phong tỏa và thanh lý. Tập đoàn Lâm Thị chính thức tiếp quản Cố Thị.
Tôi ngồi trong văn phòng của Tập đoàn Lâm Thị, ánh mắt dừng lại ở tài liệu vừa được đưa tới. Trên đó in rõ dòng chữ: 《Giấy xác nhận chấm dứt thỏa thuận đánh cược và thanh lý tài sản》.
Tôi mở tài liệu ra, hàng chữ nhỏ ở giữa vô cùng bắt mắt.
—— “Bên A (Cố Mỗ) thất bại trong thỏa thuận đánh cược, phần thưởng 1 tỷ tệ như cam kết trong hợp đồng gốc sẽ không được phát, Bên B (Tập đoàn Lâm Thị) sẽ thu hồi toàn bộ cổ phần của Cố Thị theo đúng thỏa thuận.”
Ở phần cuối cùng, con dấu đỏ chót của Tập đoàn Lâm Thị hiển hiện rõ nét.
Trợ lý đứng cạnh lên tiếng, giọng nói rành mạch chuẩn tác phong công việc:
“Tiểu Lâm tổng, toàn bộ bản quyền phim ảnh và các công ty con đứng tên Cố Thị đã được sáp nhập vào bản đồ của Lâm Thị.”
“Số tài sản Cố Triết chuyển nhượng cho Liễu Nhiễm cũng đã bị phong tỏa toàn bộ, sau này sẽ được dùng để trả lương còn nợ cho nhân viên của Cố Thị và các khoản tiền bồi thường.”
Tôi khẽ gật đầu.
Cùng thời điểm, Tập đoàn Lâm Thị tung ra thông cáo báo chí chính thức —— [Lâm Thị sẽ tiến hành tối ưu hóa phân bổ tài nguyên, thu mua công ty Cố Thị và hoàn tất quá trình thanh lý.]
Cả mạng xã hội chấn động.
Gần giờ tan tầm, trợ lý có chút khó xử bước đến hỏi tôi: “Tiểu Lâm tổng, Liễu Nhiễm bên kia sau khi tỉnh lại luôn trong trạng thái kích động, từ chối mọi phương pháp điều trị…”
Tôi khựng lại một chút, khẽ thở dài: “Mặc kệ cô ta đi.”
Liễu Nhiễm bị đánh, pháp luật đã trả lại sự công bằng mà cô ta muốn. Nhưng cơ thể tàn tạ của cô ta không thể phục hồi như cũ —— đây là cái kết do chính cô ta từng bước toan tính mà đổi lấy.
Còn về phần Cố Triết, hắn không chỉ tay trắng mà còn phải đối mặt với cảnh tù tội.
Trong trại tạm giam, Cố Triết khi biết được kết quả thanh lý tài sản đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn viết cho tôi vô số lá thư, từ suy sụp, điên cuồng gào thét lúc ban đầu, cho đến hèn mọn van xin về sau. Trong suốt thời gian đó, tôi không trả lời bức nào.
Hai tháng sau, tôi tìm một thời gian rảnh rỗi đến thăm hắn. Không phải vì luyến tiếc, mà là muốn cho đoạn tình cảm tám năm này một cái kết dứt khoát.
Phòng tiếp kiến của trại tạm giam ngăn cách nhau bởi một lớp kính.
Cố Triết mặc áo tù nhân, đầu tóc bù xù, tinh thần sa sút. Mới có hai tháng trôi qua, hắn gầy gò gần như biến dạng, hốc mắt trũng sâu.
Nhìn thấy tôi, hắn nhào mạnh lên phía trước, hai tay đập thùm thụp vào lớp kính.