Không phải phong cảnh.
Không phải ảnh nhóm.
Mà là ảnh chụp một phần của hợp đồng.
Tiêu đề hợp đồng.
Hiện rõ những chữ khiến tôi lạnh sống lưng.
“Thỏa thuận chuyển nhượng vận mệnh cuộc đời.”
12 Mật mã
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó, cảm giác như toàn bộ máu trong người đông cứng lại.
“Thỏa thuận chuyển nhượng vận mệnh cuộc đời.”
Nghe cứ như chuyện hoang đường.
Nhưng nó lại hiện rõ ràng ngay trên màn hình máy tính của tôi.
Bức ảnh chụp rất rõ.
Tôi có thể nhìn thấy một phần điều khoản của hợp đồng.
Bên A: 【để trống】
Bên B: Lý Triết, Hà Lị, Vương Đào, Triệu Dương…
Phía sau là một danh sách dài những cái tên quen thuộc.
Đều là bạn học trong lớp tôi.
Tổng cộng 15 người.
Ngoại trừ tôi.
Và Lâm Phi — người không đi.
Cùng với… Trần Hạo.
Tên của Trần Hạo không có trong danh sách.
Tôi tiếp tục đọc điều khoản.
“Bên B tự nguyện chuyển nhượng vận thế cuộc đời trong mười năm tới, bao gồm nhưng không giới hạn ở vận tài lộc, vận sự nghiệp, vận sức khỏe và vận nhân duyên, toàn quyền cho Bên A.”
“Đổi lại, Bên A sẽ đáp ứng một nguyện vọng cấp thiết nhất ở hiện tại của Bên B.”
“Địa điểm có hiệu lực của thỏa thuận: Hồ Vô Danh.”
“Phương thức kích hoạt: hoàn thành nghi thức hiến tế.”
“Trách nhiệm vi phạm: nếu Bên B tiết lộ nội dung thỏa thuận này cho bất kỳ người nào chưa ký kết, Bên A có quyền thu hồi nguyện vọng đã trao đổi, đồng thời áp dụng hình phạt ‘bất hạnh’ đối với Bên B.”
“Ghi chú: thỏa thuận không thể đảo ngược, không thể hủy bỏ.”
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Đây rốt cuộc là thứ gì?
Một trò đùa ác ý?
Hay là một kiểu tà giáo lừa đảo?
Tôi phóng to bức ảnh, nhìn xuống phần chữ ký của Bên A.
Chỗ đó để trống.
Chỉ có một dấu tròn màu đỏ mờ mờ giống như con dấu.
Ở giữa con dấu là một ký hiệu méo mó, vặn vẹo mà tôi hoàn toàn không hiểu.
Tôi lập tức dùng điện thoại chụp lại bức ảnh hợp đồng trên màn hình.
Sau đó mở lại chiếc Nokia cũ.
Mở tin nhắn chứa chuỗi ký tự kia.
[d_S@turn_9_ring(Lhasa_potala).jpeg]
Bây giờ tôi hiểu rồi.
d_S không phải deleted_System.
Mà là deal_Signature.
Chữ ký của giao dịch.
Saturn_9_ring là mật danh của lớp tôi.
Cũng là dấu hiệu nhận dạng của từng người.
Còn Lhasa_potala — Cung điện Potala.
Chỉ là vỏ bọc.
Một lớp ngụy trang an toàn để truyền đi “chữ ký giao dịch” này.
Trần Hạo không ký bản hợp đồng đó.
Vì vậy anh ấy trở thành người tỉnh táo duy nhất ngoài cuộc.
Anh muốn nói cho tôi biết sự thật.
Nhưng anh bị hạn chế bởi điều gì đó.
Không thể nói thẳng.
Cho nên anh chỉ có thể truyền manh mối cho tôi theo cách này.
Còn Lý Triết và những người khác.
Sau khi ký thỏa thuận.
Đã bị trói chặt.
Họ không thể nói.
Một khi nói ra.
Họ sẽ bị trừng phạt bằng “bất hạnh”.
Những lời Hà Lị nói với tôi qua điện thoại.
“Chúng tớ… tất cả đều giống nhau.”
“Nói ra chỉ khiến cậu gặp nguy hiểm.”
Bây giờ.
Tôi hiểu hết rồi.
Họ không hề cố ý xa lánh tôi.
Họ đang bảo vệ tôi.
Họ thà để tôi hiểu lầm.
Còn hơn kéo tôi xuống cùng bí mật đáng sợ này.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Đau đến nghẹt thở.
Rốt cuộc họ đã gặp phải thứ gì?
Nguyện vọng cấp thiết của họ là gì?
Tiền bạc?
Sự nghiệp?
Hay tình yêu?
Chỉ vì những thứ đó.
Họ lại sẵn sàng dùng mười năm vận mệnh của mình để đổi?
Còn Bên A.
Rốt cuộc là ai?
Hoặc… là thứ gì?
Tôi phải đến nơi đó.
Phía bắc thành phố — nhà máy dệt số 1 bỏ hoang — kho B.
Đó là manh mối khác mà Trần Hạo để lại.
Ở đó.
Chắc chắn có thêm câu trả lời.
Nhưng tôi không lập tức đi ngay.
Tôi không biết trong kho đó có gì.
Cũng không biết những kẻ đã phá cửa nhà Lâm Phi có đang chờ ở đó hay không.
Tôi cần một người giúp đỡ.
Một người “có thể xử lý chuyện này”.
Trong đầu tôi hiện lên gương mặt cảnh sát Trương.
Nhưng bản hợp đồng này quá khó tin.
Nếu tôi mang nó đi báo án.
Liệu họ có tin không?
Hay sẽ cho rằng tôi bị hoang tưởng?
Tôi rơi vào do dự.
Đúng lúc đó.
Điện thoại tôi rung lên.
Một số lạ.
Tôi ngập ngừng một chút rồi nghe máy.
“Alo?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm.
Hơi quen.
“Cô đã thấy hợp đồng rồi chứ?”
Tim tôi giật mạnh.
Là người biết nội tình.
Người đã cảnh báo tôi.
Rồi xóa tôi.
“Anh là ai?”
Tôi hỏi lạnh lùng.
“Tôi là ai không quan trọng.”
“Quan trọng là… cô đang rất nguy hiểm.”
“Họ đã biết thứ đó đang ở trong tay cô.”
“Họ?”
“Những người ký hợp đồng.”
“Và… những kẻ thu hợp đồng.”
Giọng anh ta mang theo một sự mệt mỏi.
“Một mình cô… không thể chống lại họ.”
“Tôi cần anh giúp.”
Tôi nói thẳng.
“Nhưng trước hết tôi cần biết anh là ai.”
Đầu dây bên kia im lặng.