Năm hai, trường có một suất trao đổi học tập tại một học viện quân sự hàng đầu ở nước ngoài.

Toàn trường chỉ có một suất.

Cạnh tranh vô cùng khốc liệt.

Dù là thành tích lý thuyết hay tố chất quân sự, tôi đều là một trong những ứng viên nặng ký nhất.

Vòng tuyển chọn cuối cùng là một buổi bảo vệ công khai.

Tôi phải đối diện hội đồng gồm những giáo sư và chỉ huy xuất sắc nhất của trường, trình bày quan điểm của mình về chiến tranh thông tin hóa trong tương lai.

Tôi chuẩn bị rất lâu.

Ngày bảo vệ, tôi mặc bộ quân phục chỉnh tề, bước lên bục.

Tôi bình tĩnh, nói năng lưu loát.

Tôi trích dẫn tài liệu, phân tích xu hướng chiến tranh hiện đại.

Tôi kết hợp chuyên ngành của mình, đưa ra ý tưởng về tác chiến bầy đàn UAV.

Bài phát biểu của tôi khiến tất cả giám khảo chú ý.

Sau khi kết thúc, vị chủ tịch hội đồng — một vị lão tướng tóc bạc trắng — đứng lên.

Ông nhìn tôi, ánh mắt đầy tán thưởng.

“Tống Dao, ý tưởng của em rất táo bạo và có tầm nhìn.”

“Tôi chỉ hỏi em một câu: theo em, phẩm chất quan trọng nhất của một người chỉ huy là gì?”

Tôi suy nghĩ một chút, rồi nghiêm túc trả lời.

“Là chiến thắng.”

“Vì chiến thắng, không tiếc bất cứ giá nào.”

Vị lão tướng khựng lại một nhịp, rồi bật cười sảng khoái.

“Hay! Nói hay lắm!”

“Vì chiến thắng, không tiếc bất cứ giá nào!”

Cuối cùng, suất trao đổi quý giá ấy không chút bất ngờ rơi vào tay tôi.

Cuộc đời tôi giống như một con tàu vũ trụ đã được nạp đầy nhiên liệu, bắt đầu lao vút lên cao, xa hơn, mạnh mẽ hơn, một mạch bay thẳng lên bầu trời.

10

Khi tôi dốc toàn lực vì ước mơ của mình, tôi gần như đã quên hẳn sự tồn tại của Châu Thụy.

Mãi đến mùa hè năm ba, khi tôi về nhà thăm gia đình, mới nghe mẹ nhắc đến cậu ta.

“…Cái thằng Châu Thụy ấy à, đúng là đáng tiếc.”

Mẹ tôi vừa nhặt rau vừa buôn chuyện.

“Nghe nói lên đại học rồi mà vẫn cái nết cũ, quản trời quản đất, quen một cô bạn gái, chưa đến ba tháng đã dọa người ta chạy mất.”

“Sau đó không hiểu sao lại mê cờ bạc online, thua sạch cả tiền tiết kiệm trong nhà.”

“Bố mẹ nó tức đến hết cách, làm thủ tục cho nó bảo lưu, giờ ngày nào cũng ru rú ở nhà, chẳng đi đâu cả.”

Tôi nghe, lòng không gợn một chút sóng.

Thậm chí đến hai chữ “đáng đời” tôi cũng lười nói.

Vận mệnh của một người, đều là kết quả từ lựa chọn của chính họ.

Cậu ta chọn cố chấp và kiểm soát, tất nhiên sẽ bị chính dục vọng của mình phản phệ.

Chúng tôi, từ lâu đã là người của hai thế giới.

【Tin bên lề: không chỉ cờ bạc đâu, hắn còn vay nặng lãi, giờ ngày nào cũng có người tới nhà đòi tiền.】

【Tóc bố mẹ hắn bạc trắng rồi, dì Lý giờ gặp ai cũng khóc, nói ngày xưa mù mắt, không nên ép cô con dâu tốt như bạn đi.】

【Đúng là nhân quả xoay vần, trời xanh có tha cho ai đâu!】

Đạn mạc bổ sung với giọng điệu hả hê.

Tôi chỉ khẽ cười.

Không nên ép tôi đi ư?

Họ đâu phải ép tôi đi, họ đã thành toàn cho tôi.

Nếu không có họ, có lẽ tôi vẫn đang ở một trường y nào đó tại thủ đô, tự đắc vì một đoạn tình cảm giả dối, rồi cuối cùng bị họ nuốt đến không còn mảnh xương.

Chính họ đã đẩy tôi vào một con đường khó khăn hơn, nhưng cũng rực sáng hơn.

Nghĩ theo cách đó, có lẽ tôi còn nên “cảm ơn” họ.

Trước khi kỳ nghỉ kết thúc, tôi tình cờ gặp Châu Thụy dưới khu chung cư.

Cậu ta thay đổi rất nhiều.

Cả người tiều tụy, tóc bết dầu, ánh mắt đục ngầu, không còn chút bóng dáng của chàng thiếu niên rực rỡ năm nào.

Thấy tôi, cậu ta sững lại một giây, rồi trong mắt bùng lên một thứ ánh sáng phức tạp pha trộn giữa ghen tị, oán hận và hối hận.

Nhất là khi nhìn thấy chiếc áo phông in logo trường trên người tôi, sắc mặt cậu ta càng khó coi hơn.

“Tống Dao.”

Cậu ta gọi tên tôi bằng giọng khàn đặc.

Tôi không đáp, bước thẳng về phía trước.

Cậu ta sải mấy bước đuổi theo, chặn trước mặt tôi.

“Giờ cô chắc đắc ý lắm nhỉ?”

Cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như một con rắn độc.

“Nhìn tôi thành ra thế này, cô vui lắm đúng không?”

Tôi cuối cùng cũng dừng lại, nhìn thẳng vào cậu ta.

“Châu Thụy, cậu biến thành thế nào, có liên quan gì đến tôi?”

Giọng tôi bình thản như đang nói về một người xa lạ.

“Cô…” Sự lạnh nhạt của tôi dường như còn khiến cậu ta đau hơn cả chế giễu.

Cậu ta đột nhiên kích động, chộp lấy cổ tay tôi.

“Tống Dao! Tất cả là tại cô! Nếu năm đó cô không tuyệt tình như vậy, tôi cũng không đến nỗi thành ra thế này!”

“Chính cô hủy hoại tôi!”

Cậu ta bắt đầu nói năng loạn xạ, đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi.

Đó chính là cậu ta.

Không bao giờ tự soi lại mình, chỉ biết trách người khác.

Tôi nhìn cậu ta, bỗng thấy có chút đáng thương.

Tôi thậm chí chẳng buồn tranh luận.

Tôi chỉ xoay cổ tay, dùng kỹ thuật khóa tay học được trong đội đối kháng, dễ dàng bẻ ngược tay cậu ta ra sau.

“A!”

Châu Thụy kêu lên đau đớn, cả người vì đau mà gập xuống.