Tôi chỉ hơi dùng lực, đã quật cậu ta ngã xuống đất.
Cậu ta nằm đó, mắt đầy không thể tin nổi.
Có lẽ cậu ta không thể tưởng tượng được, cô gái năm xưa tay trói gà không chặt giờ có thể dễ dàng khống chế mình như vậy.
Tôi nhìn xuống cậu ta từ trên cao, giọng lạnh băng.
“Thứ nhất, buông cái tay bẩn của cậu ra.”
“Thứ hai, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nếu không, gặp một lần, tôi đánh một lần.”
“Thứ ba, cuộc đời cậu là của cậu. Đừng lấy sự vô năng của mình mà đổ lên người khác.”
“Cậu không bị hủy trong tay tôi, cậu hủy trong sự ngu xuẩn và cố chấp của chính mình.”
Nói xong, tôi không nhìn cậu ta nữa, quay người, bước đi không hề ngoảnh lại.
【KO! Knock-out hoàn hảo!】
【Đoạn này có thể đưa vào giáo trình “nghệ thuật phản dame” rồi đấy!】
【Chủ nhân uy vũ! Sức chiến đấu bùng nổ! Mị lực bùng nổ!】
Tôi bước dưới ánh nắng, từng bước vững vàng.
Thế giới của tôi, từ lâu đã là biển rộng trời cao.
Còn cậu ta, chỉ có thể mãi mãi mục ruỗng trong vũng bùn của quá khứ.
11
Ngày tôi trở về sau thời gian trao đổi ở nước ngoài, người thầy của tôi — cũng chính là vị lão tướng năm ấy trong buổi bảo vệ — đích thân ra sân bay đón.
“Giỏi lắm, Tống Dao! Không làm mất mặt trường ta!”
Ông vỗ vai tôi, cười đến mức không khép miệng lại được.
Một năm ở nước ngoài, tôi không hề lơ là.
Tôi hoàn thành toàn bộ các môn học với thành tích toàn A.
Dự án “tác chiến hiệp đồng UAV” mà tôi tham gia được quân đội nước ngoài đánh giá rất cao.
Tôi đại diện trường tham gia giải đấu đối kháng giữa các học viện quân sự trên thế giới và giành chức vô địch hạng mục nữ.
Cái tên Tống Dao của tôi, không chỉ nổi danh ở Quốc phòng Khoa đại, mà ngay cả trong giới học viện quân sự quốc tế cũng đã có chỗ đứng.
Trở về trường, tôi được đặc cách đề bạt, trực tiếp tham gia vào một dự án nghiên cứu trọng điểm cấp quốc gia.
Dự án đó chính là ứng dụng thực tiễn của “tác chiến bầy đàn UAV” mà tôi từng đề xuất trong buổi bảo vệ năm nào.
Tôi trở thành thành viên nòng cốt trẻ tuổi nhất của tổ dự án.
Ngày tốt nghiệp, tôi đại diện sinh viên xuất sắc lên phát biểu.
Tôi mặc bộ quân phục sĩ quan thẳng thớm, trên vai là một vạch một sao sáng lấp lánh.
Nhìn xuống khán đài, những ánh mắt trẻ trung mà kiên định, tôi nhớ lại bốn năm trước, khi lần đầu bước chân vào ngôi trường này với đầy bối rối và bất an.
Bốn năm ấy, trường quân đội đã tái tạo tôi.
Nó cho tôi tri thức sâu rộng, thể chất cường tráng, và hơn hết là ý chí thép cùng niềm tin không gì lay chuyển.
“…Hôm nay, chúng ta rời mái trường này, tiến về khắp bốn phương của Tổ quốc!”
“Có thể chúng ta sẽ đến cao nguyên tuyết phủ, có thể sẽ ra biển khơi vạn dặm, có thể sẽ tới sa mạc hoang vu.”
“Nhưng dù ở đâu, chúng ta cũng không quên: chúng ta là sĩ quan của nước Cộng hòa! Trên vai chúng ta gánh lấy sự bình yên của quốc gia và hạnh phúc của nhân dân!”
“Xin Tổ quốc yên tâm, xin nhân dân yên tâm! Chúng tôi, đã sẵn sàng!”
Lời tôi dứt, cả hội trường vang dội tiếng vỗ tay.
Trong lễ phong quân hàm, hiệu trưởng đích thân đeo cho tôi quân hàm trung úy.
Phân công công tác của tôi cũng đã có.
Không phải đơn vị cơ sở.
Mà là trung tâm nghiên cứu tác chiến thông tin hóa hàng đầu toàn quân.
Tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu, biến những ý tưởng trong đầu mình thành những thanh gươm sắc bén thực sự để bảo vệ non sông.
【Nhiệm vụ chính tuyến “Chương đại học” đã hoàn thành, mở ra chương mới “Cường quân”!】
【Chúc mừng người chơi Tống Dao đạt được danh hiệu “Học thần”, “Võ thần”, “Tướng tinh tương lai”!】
Đạn mạc cũng kịp thời xuất hiện, như đang trao huân chương cho tôi.
Tôi nhìn chúng, mỉm cười thấu hiểu.
Bốn năm qua, chúng như một người bạn trung thành, luôn bên cạnh tôi.
Khi tôi lạc lối, chúng chỉ đường.
Khi tôi lười nhác, chúng nhắc nhở.
Khi tôi chiến thắng, chúng reo hò.
Dù đến nay tôi vẫn không biết chúng rốt cuộc là gì, từ đâu mà đến.
Nhưng tôi biết, chúng là món quà của số mệnh.
Chính chúng giúp tôi nhìn rõ trò lừa dối của quá khứ, và nắm bắt cơ hội của tương lai.
12
Những ngày ở trung tâm nghiên cứu bận rộn mà trọn vẹn.
Nơi đây hội tụ những bộ óc xuất sắc nhất toàn quân.
Tôi và đội ngũ của mình ngày đêm công phá từng nút thắt kỹ thuật.
Thành quả nghiên cứu của chúng tôi liên tục lấp đầy những khoảng trống trong nước.
Vài năm sau, đúng ngày sinh nhật ba mươi tuổi của tôi, tôi được bổ nhiệm làm phó giám đốc trẻ tuổi nhất của trung tâm.
Trên vai tôi đổi thành quân hàm cấp tá với hai vạch bốn sao.
Ngày phong quân hàm, tôi gặp lại Tần Lam.
Sau khi tốt nghiệp, cô ấy về đơn vị tác chiến tuyến đầu, giờ đã là một tiểu đoàn trưởng lập nhiều chiến công.
Cô mặc bộ đồ huấn luyện mạnh mẽ, ôm tôi thật chặt.
“Ghê thật đấy, Tống Dao! Thành đại tá rồi cơ à!”
“Cậu cũng đâu kém, Tần tiểu đoàn trưởng.”
Chúng tôi nhìn nhau cười, mọi điều đều hiểu mà không cần nói.
Chúng tôi đều đã sống thành dáng vẻ mình từng khao khát.
Vài năm sau nữa, trong một cuộc diễn tập quy mô lớn của quân đội ta.
Hệ thống tác chiến “bầy đàn” do tôi chủ trì phát triển lần đầu tiên được đưa vào ứng dụng thực chiến.
Trong diễn tập, hàng nghìn UAV dưới sự chỉ huy của tôi như một đàn ong có trí tuệ, giáng đòn hủy diệt vào hệ thống chỉ huy của quân xanh.
Chỉ trong mười phút, sở chỉ huy quân xanh tuyên bố tê liệt.
Quân đỏ giành thắng lợi áp đảo với cái giá bằng không thương vong.
Cuộc diễn tập ấy gây chấn động toàn quân, và cả thế giới.
Nó đánh dấu bước chuyển mình của phương thức tác chiến quân ta sang một kỷ nguyên hoàn toàn mới.
Sau diễn tập, tôi được vị lãnh đạo tối cao trực tiếp tiếp kiến.
Vài ngày sau, một quyết định bổ nhiệm được đặt lên bàn làm việc của tôi.
Tôi được chỉ định làm chỉ huy đầu tiên của “Bộ chỉ huy tác chiến không người lái” mới thành lập.
Đồng thời, quân hàm của tôi từ trung tá được đặc cách thăng cấp thành — thiếu tướng.
Năm ấy, tôi ba mươi lăm tuổi.
Tôi trở thành nữ tướng trẻ nhất trong lịch sử nước Cộng hòa.
Ngày lễ phong tướng, tôi đứng dưới lá quân kỳ trang nghiêm.
Nhìn mình trong gương, trong bộ lễ phục tướng quân oai phong lẫm liệt, mắt tôi khẽ ướt.
Tôi nhớ đến mười mấy năm trước, mùa hè nóng bức ấy.
Cô gái ngồi trước máy tính, hoang mang vì nguyện vọng bị sửa, gần như sụp đổ.
Nếu cô ấy có thể nhìn thấy cảnh tượng hôm nay, liệu cô ấy có tin không?
【Tin.】
【Bởi vì bạn xứng đáng.】
【Từ khoảnh khắc bạn chọn phản kháng, chọn mạnh mẽ, chọn nắm số phận trong tay mình, cuộc đời sóng gió mà tráng lệ của bạn đã được định sẵn.】
【Chào Tống Dao tướng quân.】
【Hành trình của bạn là biển rộng trời sao.】
Từng dòng đạn mạc chậm rãi lướt qua trước mắt tôi.
Chúng đã cùng tôi đi qua vực sâu, chứng kiến từng bước trưởng thành.
Tôi hướng về khoảng không, chào một quân lễ tiêu chuẩn.
Cảm ơn các bạn.
Rồi tôi quay người, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa.
Nơi đó có chiến trường của tôi, có vinh quang của tôi, và có non sông gấm vóc vạn dặm mà tôi nguyện suốt đời bảo vệ.
HẾT