“Thật hay giả, mọi người cứ tự xem xét.”
Thái độ bình tĩnh, tự tin của tôi khiến luồng bình luận bắt đầu đổi chiều:
“Trông có vẻ thật đấy chứ?”
“Tặng quà sinh nhật mà chỉ để làm màu? Làm vậy thì hơi quá đáng thật…”
“Cho dù là thật, thì cũng đâu thể phá nát nhà con gái như vậy chứ?”
“Đúng đó, làm vậy thì cực đoan quá rồi!”
Tôi nhìn những bình luận đang cuồn cuộn tràn ngập màn hình, rồi tiếp tục đưa ra bằng chứng thứ hai.
“Họ nói, tôi phá nhà, khiến họ không còn nơi để ở.”
“Nhưng sự thật là, toàn bộ phần nội thất trong căn nhà đó, đều do tôi bỏ tiền, bỏ sức làm nên.”
Tôi lấy ra hợp đồng thi công, bảng kê vật liệu, sao kê ngân hàng.
Từng tờ, từng trang, đều giơ lên rõ ràng trước ống kính.
“Căn nhà đó, từ việc sửa hệ thống điện nước, lát sàn, lắp đặt tủ bếp, thiết bị vệ sinh…”
“Tổng chi phí là hai trăm ba mươi tám ngàn. Tất cả đều do tôi chi trả.”
“Không chỉ vậy, suốt ba năm qua, lương hưu mỗi tháng năm ngàn của tôi đều đổ hết vào cái nhà đó.”
“Ba mươi sáu tháng — mười tám vạn.”
11
“Tại sao tôi phá căn nhà đó?”
“Vì tôi tháo dỡ phần do tôi bỏ tiền ra làm.”
“Vì tôi chỉ lấy lại thứ thuộc về mình.”
Khi xem tới đây, bình luận trong livestream lại bắt đầu dậy sóng:
“Ủa chứ ra bà ấy đóng góp quá trời luôn hả?!”
“Sao con gái con rể không nói gì về mấy chuyện này vậy trời?”
“Có vẻ mọi chuyện không đơn giản như tụi mình nghĩ…”
“Nhưng mà dù sao đi nữa, sống ở nhà con ba năm trời, có cơm ăn nước uống, làm vậy vẫn hơi nặng tay…”
Tôi không vội đáp lại mà tiếp tục, ngay tại buổi livestream, mở đoạn video trích xuất từ camera giám sát nhà con gái.
Hồi con gái sinh con xong quay lại đi làm, vì muốn tiện theo dõi tình hình cháu nhỏ, nó đã gắn camera khắp nhà.
Giờ đây, những chiếc camera đó lại trở thành bằng chứng.
Ngay trước mặt hàng trăm nghìn người đang xem trực tiếp, tôi mở đoạn ghi hình.
“Họ nói, tôi được sống sung sướng ở nhà họ suốt ba năm.”
“Vậy mời mọi người xem thử, ba năm đó tôi thật sự đã sống thế nào.”
Đoạn video đầu tiên phát lên.
Màn hình hiển thị thời gian là 4 giờ sáng, giữa mùa đông.
Trời chưa sáng, tôi đã dậy trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.
Vì con rể kén ăn, tôi phải làm tới năm sáu món khác nhau cho bữa sáng.
Video thứ hai.
Mười hai giờ trưa, tôi vừa dỗ cháu ngủ xong, chưa kịp ăn gì thì lại phải tranh thủ lau nhà, dọn dẹp.
Căn hộ hơn 100 mét vuông, tôi một mình lau sàn, lau kính, mệt đến mức lưng còng xuống.
Video thứ ba.
Mười giờ đêm, tôi rốt cuộc cũng lo xong mọi việc, mọi người trong nhà đều đã ngủ.
Tôi ngồi bệt xuống cái ghế đẩu nhỏ trong bếp, ăn tạm một cái bánh bao nguội ngắt.
Đó là bữa đầu tiên trong ngày của tôi.
Phần bình luận bắt đầu xuất hiện những giọng nói khác:
“Ủa, bảo là được hưởng thụ mà sao giống người giúp việc vậy?”
“Trời ơi, già rồi còn phải làm việc cực như vậy sao?”
“Cái này mà là ‘sống sung sướng’ á?”
Tôi tiếp tục chiếu thêm các đoạn video khác, tua nhanh.
Tôi bị bệnh, nằm trên giường không dậy nổi, còn con gái con rể thì ngồi ngoài phòng khách cười nói xem tivi, không ai đem cho tôi nổi ly nước.
Tôi đau lưng đến mức không đứng dậy được, xin con gái đưa đi bệnh viện, nó bảo bận làm không có thời gian, kêu tôi tự bắt xe đi.
Tới sinh nhật, không bánh kem, không lời chúc, chỉ có đống việc nhà chưa làm hết và hộp nhân sâm bị đòi lại.
Bình luận dần chuyển hướng:
“Cái này mà là hưởng thụ gì?!”
“Rõ ràng là làm osin không công còn gì nữa!”
“Con gái con rể gì mà tệ đến mức này chứ?!”
“Tôi thật sự đã khóc… trên đời sao lại có người con gái nhẫn tâm đến vậy?”
Càng xem, bình luận trong livestream càng bùng nổ dữ dội.
Những người vừa nãy còn đang chửi rủa tôi, giờ lại đồng loạt chuyển sang mắng chửi gia đình con gái tôi:
“Trời ơi, vợ chồng con gái bà thật sự quá độc ác!”
“Đến mẹ ruột già cả khổ sở vậy mà cũng mặc kệ?!”
“Cái video khóc lóc trước đó đúng là diễn kịch!”
“Một nhà toàn diễn viên đạt giải Oscar!”
“Bà cụ này mới thật sự là người đáng thương, bị chính con gái ruột đối xử như vậy!”
Tôi nhìn màn hình, lặng lẽ tắt hết các đoạn ghi hình từ camera.
“Đây chính là ba năm ‘hưởng phúc’ mà họ từng nói.”
“Và những gì các vị vừa thấy, chỉ là một phần nhỏ thôi.”
“Còn tôi — ba năm qua sống đúng nghĩa như vậy mỗi ngày.”
“Tôi ăn cơm thừa canh cặn.”
“Mỗi ngày ngủ chưa được 5 tiếng.”
“Lưng đau đến đứng không nổi, nhưng vẫn phải một mình chăm cháu, dọn dẹp nhà cửa.”
“Vậy mà họ, chưa từng hỏi han tôi lấy một câu.”
“Đến sinh nhật tôi, còn bắt tôi trả lại tiền quà — hai chục ngàn.”
“Ngay hôm sau, cầm tiền đó đi du lịch sung sướng.”
“Đến khi trở về, thấy tôi tháo dỡ phần nội thất tôi bỏ tiền ra làm, họ quay video khóc lóc kể khổ, lôi cư dân mạng đến tấn công tôi.”
Nói đến đây, tôi đưa ra bằng chứng cuối cùng.
Là ảnh chụp màn hình tin nhắn đe dọa mà con gái gửi tôi sáng nay.