“Bà ơi, con hứa… sau này con nghe lời bà hết, bà đừng như vậy nữa mà…”

Bốn người phối hợp nhịp nhàng, dựng lên hình ảnh một gia đình “bị mẹ vợ độc ác hãm hại” đầy bi kịch.

Chỉ trong thời gian ngắn, đoạn video đã làm dậy sóng dư luận trên mạng.

Phần bình luận nổ tung:

“Trời ơi, còn có kiểu mẹ vợ này sao?”

“Chỉ vì không được đi du lịch mà phá nát nhà con gái? Quá đáng quá!”

“Con gái tặng nhân sâm còn không biết ơn, quay ra trả thù thế này?”

“Loại bà già này đáng sợ thật, nhà nào mà gặp phải chắc đen cả đời!”

“Hai vợ chồng hiền lành vậy mà lại gặp phải bà mẹ như vậy…”

“Nhìn bé con là biết ngoan ngoãn dễ thương, mà sao lại có bà ngoại độc ác thế này chứ?”

“Báo công an đi chứ còn gì nữa! Rõ ràng là phá hoại tài sản có chủ!”

“Tìm ra thông tin bà ta! Phải bốc phốt cho ra lẽ!”

Tôi lướt qua từng bình luận bằng đôi tay lạnh ngắt, càng đọc lòng càng trĩu nặng.

Có người đã đào ra cả số điện thoại của tôi, thông tin cá nhân, cả địa chỉ ở quê.

WeChat bắt đầu tràn ngập lời mời kết bạn từ người lạ kèm theo những lời lẽ chửi rủa thô tục.

Hộp thư SMS thì đầy ắp những tin nhắn nguyền rủa:

“Đồ già khốn nạn, loại súc sinh như bà còn mặt mũi sống trên đời à?”

“Có con gái, con rể tốt như vậy mà bà cũng hại, bà chết không nhắm mắt!”

“Cầu cho bà ra đường bị xe cán chết luôn đi!”

Điện thoại đổ chuông liên tục, toàn số lạ gọi đến.

Tôi bắt máy vài cuộc, đầu dây bên kia là những câu chửi cay nghiệt. Tôi lập tức cúp máy và bật chế độ không làm phiền.

Đây chính là đứa con gái mà tôi đã nuôi nấng, thương yêu suốt mấy chục năm qua.

Là đứa từng hứa sẽ hiếu thảo với tôi đến cuối đời.

Giờ lại đang không chút nương tay đẩy tôi đến đường cùng.

Đoạn cuối video, con rể tôi vẫn tiếp tục diễn:

“Mẹ à, nếu mẹ thấy video này, bọn con xin mẹ đó.”

“Mẹ về đi, sửa lại nhà giúp bọn con, cả nhà mình vẫn có thể sống yên ổn mà.”

“bọn con không trách mẹ đâu, bọn con biết mẹ chỉ là nhất thời bốc đồng thôi.”

Vừa xem hết video, điện thoại tôi lại rung lên.

Là tin nhắn của con gái:

“Mẹ, mẹ coi video rồi chứ?”

“Nếu bây giờ mẹ chịu đồng ý sửa nhà lại cho bọn con, rồi thành thật xin lỗi, bọn con sẽ đăng bài đính chính, nói đây chỉ là hiểu lầm.”

“Nếu không, tự gánh hậu quả.”

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó, bỗng bật cười.

Được thôi, các người đã muốn chơi…

Vậy thì tôi sẽ chơi tới cùng.

10

Tôi không vội trả lời lời đe dọa của con gái.

Thay vào đó, tôi bắt đầu thu thập chứng cứ.

Nếu bọn họ dùng dư luận trên mạng để chèn ép tôi, thì tôi sẽ dùng sự thật để đáp trả.

Hai giờ chiều, tôi mở livestream.

Tài khoản của tôi trước đó đã bị người ta bới móc thông tin, nên ngay khi buổi phát sóng bắt đầu, hàng loạt người ùa vào xem.

Bình luận bay đầy màn hình, toàn là chửi rủa:

“Đây chính là bà mẹ vợ độc ác phá nát nhà con gái à?”

“Hại con gái con rể đến thảm hại như vậy mà còn có mặt mũi lên sóng?”

“Loại người như bà sao không chết đi cho rồi?”

“Ghê tởm thật! Cầu cho bà bước ra đường bị xe đụng chết!”

Tôi nhìn màn hình tràn ngập lời tục tĩu, trong lòng hoàn toàn lạnh lẽo, nhưng rất bình tĩnh.

Sau gần năm phút bị mắng xối xả, số người xem đã vượt qua hàng trăm nghìn.

Lúc đó, tôi mới từ tốn mở lời:

“Xin chào mọi người, tôi chính là ‘bà mẹ vợ độc ác’ trong video mấy ngày nay.”

“Tôi biết, hiện tại rất nhiều người đang mắng tôi, nói tôi tàn nhẫn, không xứng làm mẹ, nói tôi phá nát nhà con gái mình.”

“Hôm nay, tôi không định thanh minh, cũng không định than vãn.”

“Tôi chỉ muốn cho mọi người xem vài thứ.”

Nói rồi, tôi lấy ra bằng chứng đầu tiên.

Là biên lai chuyển khoản cho con rể.

“Đây là lịch sử chuyển khoản vào đúng ngày sinh nhật của tôi.”

“Hôm đó, con gái tôi mang đến tặng tôi một hộp nhân sâm, chúc mừng sinh nhật.”

“Tôi rất vui, rất cảm động. Tưởng con gái đã trưởng thành, biết quan tâm đến mẹ.”

“Vì thế tôi liền bóc nhân sâm ra, pha nước uống.”

“Thậm chí tôi còn đăng một bài lên mạng khoe vì xúc động.”

“Nhưng ngay sau đó, con gái con rể lập tức tới nhà, bắt tôi phải trả tiền.”

“Họ nói hộp nhân sâm đó trị giá hai mươi ngàn. Làm sao có chuyện tặng tôi được?”

“Họ bảo chỉ tặng ‘làm màu’ thôi, thật ra là để tặng mẹ chồng.”

“Cho nên, họ yêu cầu tôi phải trả lại toàn bộ tiền — hai mươi ngàn.”

Tôi giơ màn hình sao kê lên sát ống kính, đảm bảo mọi người thấy rõ từng con số, từng chữ.

“Hai mươi ngàn. Tôi đã trả lại đầy đủ, không thiếu một đồng.”

“Đây là cái gọi là ‘món quà sinh nhật’ mà họ nói.”

Lúc này, bình luận trong livestream lại bùng nổ.

“Giơ mỗi cái sao kê ra mà nghĩ có thể rửa sạch mình à?”

“Biết đâu bà ta tự làm giả đó!”

“Phá nhà con gái là sự thật, có gì chối được?”

Tôi biết rõ mọi người đang đầy định kiến với mình.

Nên tôi chỉ điềm tĩnh nói:

“Sao kê rõ ràng ở đây.”