Ngay cả thanh sắt và khóa đồng dùng ở Trinh Tiết Đường cũng được mua bằng bạc ban thưởng của ta.
Ta nhìn dòng sổ ấy, đột nhiên bật cười.
Bọn họ dùng số tiền triều đình ban thưởng vì ta thủ trinh, xây thành một nhà tù muốn nhốt chết ta.
Mẫu thân rơi nước mắt.
“A Hành, ta sẽ bồi thường cho con.”
“Thẩm gia vẫn còn ruộng đất, ta đều cho con.”
Quan viên Đại Lý Tự khép sổ lại.
“Thẩm phu nhân, tài vật liên quan đến án không thể tự ý bồi thường.”
“Chiếm đoạt vật ban thưởng của triều đình và biển thủ của hồi môn của người khác đều phải do triều đình định tội và truy thu.”
Ta từng được triều đình ban thưởng vì bia trinh tiết, tất cả vật ban đều có sổ ghi trong cung.
Mẫu thân từng cho rằng chỉ cần đóng cửa lại, bà có thể tùy ý phân chia mọi thứ của ta.
Giờ đây, mỗi một món thiếu đi đều trở thành chứng cứ phạm tội bà không thể xóa bỏ.
Quan sai dán giấy niêm phong lên cửa kho.
Ta lấy lại danh sách của hồi môn ban đầu rồi xoay người rời đi.
Khi đi ngang Hải Đường Viện, ta nhìn thấy bên trong đã chất đầy đồ dùng cho trẻ sơ sinh.
Mẫu thân từng cướp nơi này khỏi tay ta, tặng cho đứa trẻ trong bụng Đường Nhu.
Giờ cả viện cũng bị niêm phong.
Khi giấy niêm phong được dán lên cửa, mẫu thân đột nhiên nghẹn ngào nói:
“Nơi này vốn là nhà của con.”
Ta không dừng bước.
“Từ khi người từng món từng món chuyển đồ của ta ra ngoài, nơi này đã không còn là nhà nữa.”
12
Khi vụ án ngọc bội được xét xử lại, Trưởng công chúa cho mời toàn bộ khách khứa có mặt hôm ấy quay lại.
Ba ngày trước, bọn họ nhìn ta quỳ ngoài phủ Trưởng công chúa, nghị luận ta là độc phụ ghen tuông.
Bây giờ lại ngồi trong đại sảnh, không ai dám nhìn thẳng vào ta.
Tỳ nữ bên cạnh Trưởng công chúa lên làm chứng trước.
“Hôm yến tiệc, có người nói dối rằng điện hạ đau đầu, dụ nô tỳ rời khỏi chỗ ngọc bội.”
“Trước khi đi, nô tỳ từng thấy Đường cô nương nhìn chằm chằm ngọc bội rất lâu.”
Đường Nhu biện giải:
“Ta chỉ tò mò.”
Xuân Đào lại thừa nhận ngay tại chỗ, câu truyền lời kia cũng do Đường Nhu bảo nàng nói.
Sau khi dụ tỳ nữ đi, Đường Nhu tháo ngọc bội xuống, muốn đứa trẻ trong bụng hưởng chút phúc khí hoàng gia.
Ngọc bội rơi xuống đất.
Đường Nhu sợ bị trị tội nên mới nhét mảnh ngọc vào tay áo ta, rồi cố ý ngã xuống vu oan rằng ta đẩy nàng.
“Cố công tử khi ấy cũng ở bên cạnh.”
Xuân Đào nhỏ giọng nói:
“Hắn tận mắt nhìn thấy toàn bộ chuyện xảy ra.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên Cố Thừa An.
Cố Thừa An im lặng rất lâu mới nói:
“Nhu Nhi khi ấy đang mang thai. Nếu ta nói ra chân tướng, nàng ấy chắc chắn sẽ chịu trọng phạt.”
“Ta vốn cho rằng Thẩm Hành chỉ bị trách mắng vài câu, sẽ không có chuyện gì lớn.”
Lại là câu ấy.
Mỗi lần bọn họ làm chuyện tổn thương ta, đều cho rằng sẽ chẳng có chuyện gì lớn.
Bởi vì gậy không đánh lên người bọn họ.
Máu cũng không chảy từ người bọn họ.
Trưởng công chúa quay sang Thẩm Nghiễn.
“Lá thư hối lỗi kia từ đâu mà có?”
Thẩm Nghiễn quỳ dưới đất, mồ hôi lạnh rịn đầy trán.
“Là tỷ tỷ tự nguyện viết.”
Thanh Đại đột nhiên bước lên, cởi áo ngoài.
Vết trượng sau lưng nàng vẫn chưa kết vảy.
Những vết máu chồng chéo từ vai kéo dài đến tận thắt lưng.
Trong sảnh vang lên tiếng hít khí lạnh.
“Thẩm công tử sai người giữ chặt nô tỳ.”
Thanh Đại từng chữ từng chữ nói:
“Ngài ấy nói khi nào tiểu thư chịu viết, gậy mới dừng.”
Thẩm Nghiễn cuối cùng cũng cúi đầu.
“Ta chỉ muốn hôn sự diễn ra thuận lợi.”
Trưởng công chúa cười lạnh.
“Vì thế ngươi cầm lá thư hối lỗi ép bằng hình phạt ấy để chứng minh tỷ tỷ ruột của mình trời sinh độc ác?”
Cuối cùng đến lượt mẫu thân.
Bà quỳ giữa sảnh, rất lâu không nói.
Trưởng công chúa hỏi:
“Ngươi thật sự tận mắt nhìn thấy Thẩm Hành làm vỡ ngọc bội, đẩy ngã Đường Nhu?”
Mẫu thân ngẩng đầu, đối mắt với ta.
Ta không khóc.
Cũng không giống ngày hôm đó, cầu xin bà nói ra chân tướng.
Bà nhắm mắt lại.
“Không có.”
“Thần phụ biết ngọc bội là do Nhu Nhi làm vỡ.”
Mọi lời buộc tội ngày hôm ấy hoàn toàn đảo ngược trong khoảnh khắc câu này được nói ra.
Trưởng công chúa sai người dán kết quả điều tra lại vụ án ở ngoài phủ, đồng thời công khai tuyên bố ta chưa từng phá hủy ngọc bội, cũng chưa từng mưu hại đứa trẻ trong bụng Đường Nhu.
Những khách khứa từng nghị luận ta lần lượt đứng dậy xin lỗi.
Nhưng ta không cảm thấy vui sướng.
Sự trong sạch đến muộn không thể xóa đi những cây gậy đã từng giáng xuống.
Nhưng ít nhất từ hôm nay trở đi, không ai có thể lấy những tội danh giả dối ấy ép ta cúi đầu nữa.
Khi hồ sơ sắp được khép lại, một ám vệ vội vàng bước vào.
“Điện hạ, đã tra được ghi chép Cố Thừa An trở về kinh.”
“Hắn không phải đến trước tiệc tẩy trần mới hồi kinh.”
“Mấy tháng trước, hắn đã bí mật ở trong một biệt viện ngoại ô kinh thành.”
13
Cố Thừa An trở về ngoại ô kinh thành từ tháng chạp năm Chiêu Ninh thứ năm.
Khi ấy cách tiệc tẩy trần của hoàng gia còn tròn ba tháng.
Hắn nói thương thế của mình chưa khỏi, lại cần chờ quân doanh xác minh thân phận, nên không lập tức lộ diện.
Nhưng thư từ ám vệ tìm thấy trong biệt viện chứng minh hắn từ lâu đã bí mật qua lại với Đường Nhu.