“Rút.”
Thẩm Thanh Hòa lặp lại.
Giọng nàng không lớn…Nhưng mang theo quyết đoán không thể nghi ngờ.
“Ta tin hắn.”
Nàng nói.
“Hắn sẽ không dễ dàng c /h/ế/t như vậy.”
Điều nàng tin…Là chiến thần từng đạp tan thiên quân vạn mã.
Chứ không phải người đàn ông thoi thóp trước mắt này.
Các quân y nhìn nhau.
Cuối cùng…Tất cả đều gật đầu.
“Chuẩn bị nước nóng, rượu mạnh, kim sang dược!”
“Mau!”
Trong phòng lại trở nên bận rộn.
Thẩm Thanh Hòa bước vào.
Nàng không nhìn những cảnh m/á/u me ấy.
Nàng đi tới bên giường.
Ngồi xuống.
Sau đó…Nàng đưa tay ra…Nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay không bị thương của Cố Minh Viễn.
Tay hắn…Lạnh buốt như băng.
Không còn chút hơi ấm.
“Cố Minh Viễn.”
Nàng cúi xuống…Bên tai hắn, dùng giọng nói chỉ hai người họ nghe được.
“Nếu ngươi dám c /h/ế/t.”
“Cho dù ta phải đuổi tới tận Hoàng Tuyền… cũng sẽ không tha cho ngươi.”
Bên ngoài phòng…Là sự chờ đợi nặng nề.
Bên trong phòng…Là cuộc đấu sinh t/ử.
Khi thanh sắt nung đỏ…Áp lên da thịt, phát ra tiếng “xèo” cháy khét.
Thân thể Cố Minh Viễn đang hôn mê…Bỗng run lên dữ dội.
Trong miệng phát ra tiếng rên đau đớn.
Bàn tay Thẩm Thanh Hòa nắm lấy tay hắn…Trong khoảnh khắc siết chặt.
Móng tay nàng…Cắm sâu vào da thịt hắn.
Nhưng nàng hoàn toàn không nhận biết gì.
Cả thế giới của nàng…Đều buộc vào từng nhịp thở của người đàn ông này.
Không biết đã qua bao lâu.
Giọng của quân y…
Mang theo chút kiệt sức, vang lên.
“Đầu tên… đã lấy ra.”
“Mạng của nguyên soái… tạm thời giữ được.”
Sợi dây thần kinh căng thẳng của Thẩm Thanh Hòa…Trong khoảnh khắc ấy đứt phựt.
Trước mắt nàng tối sầm.
Nàng hoàn toàn mất đi ý thức.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngã xuống…Nàng dường như cảm nhận được…
Bàn tay bị nàng nắm chặt kia…Khẽ cử động một chút.
14.Bầu bạn
Khi Thẩm Thanh Hòa tỉnh lại…Nàng phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ.
Căn phòng bày biện rất nhã nhặn.
Trong không khí thoang thoảng hương an thần.
Nàng bật dậy.
Ký ức đêm qua…Như thủy triều dâng lên.
“Nguyên soái!”
Nàng vén chăn…Định bước xuống giường.
Một thị nữ vội vàng chạy vào…Đỡ lấy nàng.
“Thẩm cô nương, cô tỉnh rồi.”
“Nguyên soái thế nào rồi?” Thẩm Thanh Hòa vội hỏi.
“Bẩm cô nương, nguyên soái đã qua cơn nguy hiểm, chỉ là vẫn còn hôn mê.”
“Lý phó tướng bảo cô nghỉ ngơi cho tốt, bên kia đã có ngài ấy trông coi.”
Thẩm Thanh Hòa làm sao còn nằm yên được.
Nàng đẩy thị nữ ra.
Bất chấp thân thể còn suy yếu…Nhanh chóng bước ra ngoài.
Trong phòng của Cố Minh Viễn…Tràn ngập mùi thuốc nồng nặc.
Hắn vẫn nằm yên trên giường.
Sắc mặt…Đã tốt hơn hôm qua một chút.
Hơi thở cũng ổn định hơn nhiều.
Lý Thước ngồi bên giường.
Thức trắng cả đêm…Mắt đỏ ngầu tơ m/á/u.
Thấy Thẩm Thanh Hòa, hắn đứng dậy.
“Nàng tỉnh rồi.”
“Vất vả cho ngươi.” Thẩm Thanh Hòa nói.
Lý Thước lắc đầu.
“Ngươi đi nghỉ đi.”
“Nơi này để ta.”
Giọng Thẩm Thanh Hòa rất bình tĩnh…Nhưng không cho phép từ chối.
Lý Thước nhìn nàng.
Hắn nhìn gương mặt tái nhợt của nàng.
Và sự kiên định trong ánh mắt ấy.
Hắn biết…Mình không thể khuyên được nàng.
Hắn gật đầu.
Không nói thêm lời nào.
Rồi quay người rời khỏi phòng.
Trong căn phòng rộng lớn…Chỉ còn lại hai người họ.
Và một khoảng tĩnh lặng bao trùm.
Thẩm Thanh Hòa kéo một chiếc ghế đến.
Ngồi xuống bên giường.
Cứ như vậy…Lặng lẽ nhìn hắn.
Một nhìn…Là suốt cả ngày.
Nàng tự tay lau người cho hắn.
Tự mình đứng bên cạnh nhìn thị nữ thay thuốc cho hắn.
Tự mình bón thuốc…Từng thìa từng thìa…Chậm rãi đưa vào miệng hắn.
Nàng làm tất cả những điều ấy.
Động tác tự nhiên đến mức…Giống như đã làm hàng nghìn lần.
Giống như giữa họ…Chưa từng có ba năm xa cách.
Cũng chưa từng tồn tại tờ hòa ly tuyệt tình kia.
Nàng chỉ giống như một người vợ bình thường…Đang chăm sóc phu quân bị thương của mình.
Đến tối.
Cố Minh Viễn bắt đầu lên cơn sốt cao.
Cả người hắn nóng như lửa.
Trong miệng…Bắt đầu nói mê.
“Thanh Hòa…” “Đừng đi…”
Hắn lẩm bẩm. Mày nhíu chặt.
Giống như một đứa trẻ lạc đường.
Trái tim Thẩm Thanh Hòa bị tiếng gọi ấy đ /âm nhói.
Nàng dùng khăn thấm nước lạnh…Hết lần này đến lần khác lau trán và lòng bàn tay cho hắn.
“Ta không đi.”
Nàng cúi xuống…Nhẹ giọng đáp bên tai hắn.
“Ta ở đây.”
Hàng mày của hắn…Dường như giãn ra đôi chút.
Nhưng rất nhanh…Hắn lại rơi vào một cơn ác mộng khác.
“Xin lỗi…”
“Thanh Hòa… xin lỗi…”
Hắn lặp đi lặp lại ba chữ ấy.
Trong giọng nói…Đầy đau khổ và hối hận.
Hốc mắt Thẩm Thanh Hòa đỏ lên.
Nước mắt…Lặng lẽ rơi xuống.
Thì ra…Hắn biết hết.
Thì ra…Hắn cũng đau khổ như vậy.