Nàng đưa tay ra…Nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nóng rực của hắn.
“Ta biết.” Nàng nói. “Ta đều biết.” “Ngươi đừng sợ.”
Nàng cứ như vậy…Ở bên hắn.
Canh giữ hắn.
Cùng hắn vượt qua đêm nguy hiểm nhất.
Sáng hôm sau.
Cơn sốt của hắn…Cuối cùng cũng lui.
Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua song cửa…Chiếu vào căn phòng.
Lông mi Cố Minh Viễn khẽ rung lên.
Sau đó…Hắn chậm rãi mở mắt.
Trước mắt là màn giường xa lạ.
Và mùi thuốc nồng nặc.
Hắn khẽ cử động ngón tay.
Chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn như rã rời.
Hắn nghiêng đầu.
Rồi hắn nhìn thấy.
Nhìn thấy bóng dáng…Khiến hắn ngày đêm nhớ nhung.
Thẩm Thanh Hòa đang ngủ gục bên giường.
Hàng mày nàng khẽ nhíu.
Trên gương mặt…Đầy vẻ mệt mỏi.
Ánh nắng dịu dàng rơi xuống người nàng.
Phủ lên nàng một quầng sáng màu vàng nhạt.
Đẹp đến mức…Giống như một giấc mộng không thật.
Trái tim Cố Minh Viễn chợt lỡ một nhịp.
Hắn tưởng rằng mình đã c /h/ế/t.
Nơi đây…Là cầu c’a.yo-t ca/y Nại Hà.
Nàng đến đón hắn rồi.
Hắn muốn đưa tay ra…Chạm vào nàng.
Nhưng lại kéo động vết thương nơi ngực.
Hắn khẽ rên lên một tiếng.
Chính tiếng rên ấy…Làm Thẩm Thanh Hòa giật mình tỉnh dậy.
Nàng đột ngột ngẩng đầu.
Đối diện với đôi mắt…Đã mở của hắn.
Bốn mắt nhìn nhau.
Thời gian…Như ngừng lại trong khoảnh khắc ấy.
Trong mắt hắn…Có kinh ngạc.
Có cuồng hỉ.
Còn có sự dè dặt…Không dám tin.
Trong mắt nàng…Có lo lắng.
Có mệt mỏi.
Và thoáng qua…Một tia hoảng loạn.
“Ngươi tỉnh rồi.”
Cuối cùng…Vẫn là Thẩm Thanh Hòa lên tiếng trước.
Giọng nàng…Mang theo chút khàn khàn.
Cố Minh Viễn không nói gì.
Hắn chỉ nhìn nàng.
Nhìn tham lam…Không chớp mắt.
Như muốn khắc sâu dáng vẻ lúc này của nàng…Vào tận đáy lòng.
Hắn mở miệng…Muốn nói gì đó.
Nhưng cổ họng khô khốc…Không phát ra nổi âm thanh.
Thẩm Thanh Hòa nhìn ra sự lúng túng của hắn.
Nàng đứng dậy…Rót một chén nước ấm.
Dùng thìa…Cẩn thận đưa đến bên môi hắn.
“Uống chậm thôi.”
Hắn ngoan ngoãn…Uống một ngụm nhỏ.
Dòng nước…Làm dịu cổ họng khô cạn của hắn.
Cũng làm dịu trái tim…Đã hoang vu từ lâu.
“Thanh Hòa…”
Cuối cùng hắn cũng gọi được tên nàng.
Giọng khàn đặc.
“Ừ.”
Thẩm Thanh Hòa khẽ đáp một tiếng.
Đặt chén nước xuống.
Nàng tránh ánh mắt hắn.
“Ngươi thấy trong người thế nào?”
“Cũng ổn.”
Hắn nhìn nàng.
Ánh mắt nóng rực.
“Ta cứ tưởng… sẽ không bao giờ còn gặp lại ngươi nữa.”
Trái tim Thẩm Thanh Hòa khẽ run lên.
Nàng không tiếp lời hắn.
“Ngươi vừa mới tỉnh, thân thể còn rất yếu.”
“Nghỉ ngơi cho tốt, đừng nói nữa.”
Nàng nói rồi…Định đứng dậy.
Nhưng cổ tay…Bỗng bị hắn nắm lấy.
Hắn dùng hết sức lực toàn thân.
Nắm chặt đến vậy.
Như sợ chỉ cần buông ra…Nàng sẽ biến mất.
“Đừng đi.”
Hắn nhìn nàng.
Trong mắt đầy khẩn cầu.
“Xin nàng.”
Thẩm Thanh Hòa nhìn hắn.
Nhìn sự yếu đuối và bất lực trong mắt hắn.
Bức tường băng tuyết trong tim nàng…Trong khoảnh khắc ấy…Lặng lẽ sụp xuống một góc.
Nàng không giằng ra.
Mà ngồi xuống lại.
“Ta không đi.”
Nàng nói.
“Trước khi vết thương của ngươi khỏi hẳn.”
15.Chuyện cũ
Vết thương của Cố Minh Viễn…Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Thẩm Thanh Hòa…Ngày qua ngày dần hồi phục.
Từ lúc ban đầu chỉ có thể nằm trên giường.
Đến khi có thể dựa đầu giường ngồi dậy.
Rồi sau đó…Có thể xuống đất đi vài bước.
Chiến sự ở Nhạn Môn Quan…Cũng tạm thời lắng xuống.
Trong trận chiến ấy…Cố Minh Viễn xung phong đi đầu.
Đã đánh gãy khí thế của người Bắc Địch.
Chúng nguyên khí tổn thương nặng nề.
Trong thời gian ngắn…Không còn đủ sức nam tiến.
Cố Minh Viễn…Một lần nữa dùng chiến công hiển hách của mình…Củng cố địa vị chiến thần.
Cũng giữ vững sự bình yên cho tòa thành này.
Nhưng trong phủ phó tướng…Không khí lại hoàn toàn khác với sự căng thẳng bên ngoài.
Nơi đây…Có một loại yên tĩnh kỳ lạ.
Cuộc sống mỗi ngày của Thẩm Thanh Hòa…Đều rất quy củ.
Sắc thuốc cho hắn.
Chuẩn bị những món ăn thanh đạm.
Khi hắn tinh thần khá hơn…Thì ngồi nói với hắn vài câu.
Khi hắn ngủ…Nàng lại ngồi bên cửa sổ…Làm việc kim chỉ của mình.
Phần lớn thời gian…Cố Minh Viễn đều im lặng.
Hắn chỉ nhìn nàng.
Nhìn bóng lưng nàng bận rộn vì hắn.
Nhìn gương mặt nghiêng nghiêng…Chuyên chú vá may dưới ánh đèn.
Hắn cảm thấy…Khoảng thời gian này…Giống như được đánh cắp.
Đẹp đến mức…Khiến hắn bất an.
Hắn không dám nhắc đến quá khứ.
Cũng không dám hỏi về tương lai.
Hắn sợ chỉ cần mở lời…Sự bình yên mong manh o’tc.a’y này sẽ vỡ vụn.
Chiều hôm ấy…Thẩm Thanh Hòa bưng bát thuốc…Bước vào phòng.
Cố Minh Viễn đang tựa vào đầu giường.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài cửa…Cây táo trơ trụi kia…Không biết từ lúc nào…
Đã nhú ra những chồi non.
Mùa xuân…Sắp đến rồi.
“Đến giờ uống thuốc.”
Thẩm Thanh Hòa đưa bát thuốc cho hắn.
Cố Minh Viễn nhận lấy.
Uống cạn một hơi.
Thuốc có đắng đến đâu…Chỉ cần là nàng tự tay mang tới.
Trong miệng hắn…Cũng hóa thành vị ngọt.
“Thanh Hòa.”
Hắn đặt bát xuống…Bỗng mở lời.
“Ừ?”
“Liễu Như Yên…”
Hắn nhắc đến cái tên ấy.
Một cái tên…Mà giữa họ…Vẫn luôn cố ý tránh né.
Động tác của Thẩm Thanh Hòa khẽ khựng lại.
“Nàng ta thế nào rồi?”