“Ngươi tỉnh lại đi!”
“Ngươi không được c /h/ế/t!”
13.Trùng phùng
Khoảnh khắc ấy…Đất trời như lặng tiếng.
Trong thế giới của Thẩm Thanh Hòa…Chỉ còn lại người trên chiếc cáng kia.
Và mũi tên lông đen cắm nơi ngực hắn.
Như một chiếc gai đ /ộc…Đ /âm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong tim nàng.
Đau.
Cơn đau xé ruột xé gan.
Nàng quên hết mọi người xung quanh.
Quên ánh mắt lo lắng của Lý Thước.
Quên ánh nhìn kính sợ của các binh sĩ.
Nàng nhào tới…Quỳ sụp bên cạnh chiếc cáng.
“Cố Minh Viễn!”
Giọng nàng vỡ vụn.
Mang theo nỗi hoảng loạn…Mà chính nàng cũng không nhận ra.
Nàng đưa tay ra…Muốn chạm vào hắn.
Nhưng lại không dám.
Nàng sợ chỉ cần chạm vào…Hắn sẽ như bọt nước tan biến.
Bàn tay nàng…Run rẩy dữ dội.
Dừng lại cách gương mặt hắn chỉ một tấc.
“Ngươi tỉnh lại đi…”
Nước mắt như chuỗi hạt đứt dây…Không ngừng rơi xuống.
Đập lên bộ giáp lạnh lẽo của hắn.
“Ngươi không được c /h/ế/t!”
Nàng gào lên.
Nàng giống như một con thú cái bị thương…Đang tuyệt vọng tru lên.
“Ngươi nghe thấy chưa!”
“Ta còn chưa đồng ý… o-tc’a.y ngươi không được c /h/ế/t!”
Những người xung quanh đều bị cảnh tượng này làm cho sững sờ.
Đây là Thẩm cô nương lạnh lùng kia sao?
Đây là người phụ nữ đã nói với nguyên soái không còn bất cứ liên hệ nào nữa sao?
Trái tim Lý Thước bị đâm mạnh một nhát.
Hắn bước lên trước…Nhẹ nhàng giữ lấy vai nàng.
“Thẩm cô nương, bình tĩnh lại.”
“Quân y! Quân y!”
Hắn quay lại phía sau gào lớn.
“Mau khiêng nguyên soái về phủ!”
Mấy binh sĩ vội vàng nhấc chiếc cáng lên.
Thẩm Thanh Hòa cũng loạng choạng đứng dậy theo.
Nàng nắm chặt một góc cáng…Nhất quyết không buông tay.
Giống như đó là sợi dây duy nhất nối nàng với thế giới này.
Phủ phó tướng…Trong chốc lát hỗn loạn như vỡ tổ.
Những quân y giỏi nhất ở Nhạn Môn Quan đều bị gọi tới.
Họ vây quanh giường.
Nhìn vết thương của Cố Minh Viễn…
Ai nấy đều sắc mặt nặng nề.
Thẩm Thanh Hòa bị chặn lại ngoài cửa.
Nàng đứng đó…Giống như một pho tượng.
Không nhúc nhích.
Ánh mắt dán chặt vào cánh cửa đóng kín.
Thời gian…Chưa từng dày vò như vậy.
Mỗi phút mỗi giây…Đều như bị lăn qua chảo dầu sôi.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Cánh cửa…Cuối cùng cũng mở ra.
Lão quân y đứng đầu bước ra ngoài.
Mồ hôi đầy đầu…Gương mặt mệt mỏi.
Thẩm Thanh Hòa lập tức lao tới.
“Hắn thế nào rồi?”
Quân y nhìn nàng một cái…Rồi lắc đầu.
“Nguyên soái mất m/á/u quá nhiều, nguyên khí tổn thương nặng.”
“Nguy hiểm nhất… là mũi tên nơi ngực.”
“Đầu tên chỉ cách tim… nửa phân.”
“Rút… hay không rút… đều là chuyện khó.”
Trái tim Thẩm Thanh Hòa rơi thẳng xuống đáy vực.
“Ý ngươi là sao?”
“Nếu rút… với thân thể hiện tại của nguyên soái… e rằng o/t.ca-y không chịu nổi.”
“Ngay tại chỗ đó sẽ m/á/u vỡ mà v/ong.”
“Nhưng nếu không rút… đầu tên lưu lại trong cơ thể… sớm muộn cũng làm tổn thương tâm mạch.”
“Đến lúc đó… thần tiên cũng không cứu nổi.”
“Chúng ta… không dám quyết định việc này.”
Lời của quân y…Như một chiếc búa nặng…Giáng thẳng xuống tim Thẩm Thanh Hòa.
Sống…Hay c /h/ế/t.
Chỉ trong một ý niệm.
Mà quyết định ấy…Lại rơi vào tay nàng.
Tất cả ánh mắt…Đều tập trung vào nàng.
Bao gồm cả Lý Thước.
Trong lòng họ…Nàng đã trở thành người duy nhất có thể quyết định cho Cố Minh Viễn.
Thật trào phúng.
Nàng…Một “thê tử cũ” cầm tờ hòa ly thư.
Lại phải quyết định sinh t/ử của hắn vào lúc này.
Thẩm Thanh Hòa hít sâu một hơi.
Ép mình bình tĩnh lại.
Trong đầu nàng…Trống rỗng.
Nàng không biết nên làm thế nào.
Nàng bước đến trước cửa.
Nhìn vào trong qua khe cửa.
Cố Minh Viễn nằm lặng lẽ trên giường.
Sắc mặt trắng như giấy.
Môi khô nứt…Không còn chút m/á/u.
Hắn không còn là vị nguyên soái chiến vô bất thắng nữa.
Chỉ là một người bình thường…Yếu ớt…
Có thể c /h/ế/t bất cứ lúc nào.
Trái tim nàng như bị một bàn tay siết chặt.
Đau đến không thở nổi.
Nàng nhớ lại rất nhiều chuyện.
Nhớ đêm đại hôn…Hắn say rượu gục trên bàn…
Miệng gọi tên Liễu Như Yên.
Nhớ ba năm ấy…Nàng một mình phòng không gối chiếc…Đêm đêm chờ hắn c’ay.o’t đến nhìn nàng một lần.
Nhớ khi hắn vì Liễu Như Yên…Mở miệng đòi nàng nhường vị trí bình thê.
Ánh mắt lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn ấy.
Cũng nhớ đêm gió tuyết hôm đó.
Hắn nói…Thanh Hòa, theo ta trở về… được không.
Giọng nói cầu xin…Hèn mọn đến vậy.
Lại nhớ trước khi xuất chinh.
Hắn đứng trước mặt nàng.
Hắn nói…Đợi ta trở về.
Hắn nói…Đợi ta trở về.
Hắn vẫn còn nợ nàng một câu.
Cũng nợ nàng một ngày trở lại.
Hắn…Không được c /h/ế/t.
“Rút.”
Một chữ rõ ràng…
Từ miệng nàng thốt ra.
Tất cả mọi người đều sững lại.
Đồng tử Lý Thước chợt co rút.
“Thẩm cô nương, cô nghĩ kỹ chưa?”
“Chuyện này…”