“Đoạn này cháu nhất định sẽ giữ lại nguyên văn.”

Đoạn video sau khi được phát sóng đã lan truyền mạnh mẽ trên các nền tảng video ngắn của thành phố.

Hàng ngàn lượt thả tim.

Trong phần bình luận:

“Cô sống còn thấu suốt hơn cả tôi nữa.”

“Đây mới là cuộc sống đúng nghĩa sau khi nghỉ hưu.”

“Thả tim cho cô, cô ngầu quá.”

Còn có một bình luận nữa—

“Đây là mẹ tôi.”

Tên tài khoản là Trần Lỗi.

Con trai tôi.

Cậu chàng đính kèm thêm một biểu tượng mặt khóc.

Bên dưới là một dòng phản hồi gồm mấy chữ:

“Mẹ, con xin lỗi. Mẹ tuyệt vời lắm.”

Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đó rất lâu.

Sau đó tôi trả lời lại một tin nhắn: “Mẹ không trách con. Lúc nào rảnh thì về nhà ăn cơm nhé.”

Chương 29

Một năm sau.

Mùa xuân năm 2025, tôi năm mươi bảy tuổi.

Trạm dịch vụ dưỡng lão cộng đồng mở rộng quy mô, tôi từ chức vụ cố vấn dinh dưỡng được thăng lên làm phó trạm trưởng.

Lương tháng bốn ngàn rưỡi.

Lương hưu cũng tăng lên chín ngàn một trăm hai mươi tệ.

Mỗi tháng thu nhập của tôi hơn một vạn ba ngàn tệ.

Số tiền gửi trong thẻ ngân hàng đã lên tới mười bốn vạn — khoản tiền chia tài sản sau ly hôn tôi không tiêu xài hoang phí, cộng thêm một năm tiền lương và lương hưu, cuộc sống trôi qua vô cùng êm đềm, vững chãi.

Căn nhà được tôi trang hoàng lại một lần nữa.

Trong phòng khách treo bức thư pháp do chính tay tôi viết — chữ “Tĩnh” – Yên bình.

Khu vườn nhỏ ngoài ban công đã được mở rộng gấp đôi, trồng thêm cà chua bi và dâu tây.

Tờ ghi chú dán trên tủ lạnh ghi chép thực đơn tuần này, mỗi ngày một món không hề trùng lặp.

Chiều thứ ba đi học múa, sáng thứ năm đi học thư pháp, thứ bảy đến Trạm dịch vụ làm việc.

Thỉnh thoảng Ngô Lệ Phương sang nhà tôi ăn cơm, thỉnh thoảng bà Trương lại gọi tôi sang nhà bà ngồi chơi.

Cuộc sống cuối cùng cũng tràn ngập sắc màu.

Một ngày tháng tư, Trần Duyệt gửi cho tôi một bức ảnh.

Là bản scan của một tờ báo.

Tiêu đề viết: “Ly hôn ở tuổi 56 để khởi động lại cuộc đời: Mùa xuân thứ hai của một người phụ nữ về hưu”.

Nhật báo thành phố đã chia sẻ lại đoạn video phỏng vấn đó của tôi, và viết một bài phóng sự chân dung.

Trong bài báo có trích dẫn một đoạn tôi từng nói, và tôi nhớ rất rõ:

“Trước đây có người hỏi tôi tại sao lại ly hôn, tôi bảo vì tôi không muốn hầu hạ nữa. Bây giờ có người hỏi tôi sống một mình có sợ không, tôi nói có gì mà phải sợ? Những chuyện tôi sợ nhất đều đã xảy ra cả rồi — sợ chồng không yêu mình, kết quả là ông ta thực sự không còn yêu nữa. Sợ không có tiền, kết quả là tiền thực sự bị ông ta lấy đi mất. Sợ phải cô độc, thì kết quả là tôi thực sự chỉ còn lại một mình. Bạn nhận ra không? Khi tất cả những chuyện bạn sợ nhất đều đã xảy ra, bạn sẽ không còn sợ hãi gì nữa.”

Bên dưới còn có một đoạn nữa—

“Vậy cô có hối hận không?”

“Không hối hận. Điều duy nhất khiến tôi hối tiếc là tại sao mình không rời đi sớm hơn ba mươi năm.”

Tin nhắn WeChat của Trần Duyệt viết:

“Mẹ, mẹ nổi tiếng rồi.”

Tôi trả lời lại một chữ:

“Ừ.”

Sau đó đặt điện thoại xuống, ra ban công hái hai quả cà chua bi.

Đỏ mọng, ngọt lịm.

Là do chính tay tôi trồng.

Chương 30

Lại một năm nữa trôi qua.

Năm mới 2026, tôi năm mươi tám tuổi.

Đêm giao thừa, gia đình ba người của Trần Duyệt từ Thượng Hải về. Trần Lỗi cũng từ Bắc Kinh lặn lội trở về.

Hai đứa con quây quần bên bàn ăn nhỏ của tôi.

Cháu ngoại đã biết chạy, lăng xăng chạy vòng quanh nhà, miệng không ngừng bi bô “bòa ngọi, bòa ngọi”.

Tôi nấu nguyên một bàn đồ ăn.

Có món cay.

Mì dội dầu, cá nấu dưa chua cay, chân gà muối tiêu sanh, hoành thánh sa tế.

Trần Lỗi nhìn bàn đồ ăn đỏ rực toàn ớt, ngẩn người.

“Mẹ, mẹ biết ăn cay từ bao giờ thế?”

“Vốn dĩ mẹ con ăn cay mà. Nhà bà ngoại con xưa nay đều ăn cay.”

Cậu chàng lại ngớ người ra.