Ngay lúc cô ta đang gọi điện, đột nhiên, cánh cửa phía sau bị người ta đá tung, ngay sau đó, chiếc điện thoại trong tay cô ta bị người đến giật lấy.

Lục Tuyết Đồng hoảng sợ quay đầu, liền thấy người tới lại là Nam Cảnh Diên và Nam Cảnh Đình.

Nam Cảnh Đình nhìn số điện thoại lạ trên màn hình, chỉ nói:

“Tôi sẽ cho người định vị số này ngay bây giờ.”

Nói xong, anh không thèm liếc Lục Tuyết Đồng lấy một cái, cầm điện thoại rồi nhanh chóng xoay người rời đi.

Thấy vậy, đồng tử Lục Tuyết Đồng co mạnh, mặc kệ tất cả mà lao về phía anh,

“Trả điện thoại cho tôi!”

Nhưng còn chưa kịp tới gần, Nam Cảnh Diên đã lách người chắn trước mặt cô ta.

Thân hình cao lớn như núi sừng sững không động, tự mang theo áp lực nặng nề. Lục Tuyết Đồng còn chưa kịp phản ứng, bên cạnh đã có một người bước tới như tên bắn, không nói không rằng, trực tiếp tát mạnh một cái vào mặt cô ta.

Lục Tuyết Đồng bị đánh bất ngờ, suýt nữa ngã nhào xuống đất.

Nhưng cô ta còn chưa kịp nghiêng ngả, tóc đã bị người kia túm chặt lấy.

Lục Tuyết Đồng đau điếng, theo bản năng kêu lên thành tiếng. Khó khăn lắm mới nhìn rõ người ra tay, đồng tử cô ta lập tức co rụt lại, ngay sau đó, đáy mắt thoáng qua một tia oán hận.

Nam Chi Chi túm tóc cô ta đè thẳng xuống giường, chăn vừa trùm lên, nắm đấm như mưa dồn dập giáng xuống người cô ta.

Nam Cảnh Diên đã đóng cửa từ trước khi em gái ra tay, đồng thời còn bảo người canh ở ngoài, đảm bảo sẽ không có ai vào làm phiền.

Mười phút trước bọn họ vừa mới đến nơi, trên đường đã nghe Nam Cảnh Trăn nói sơ qua mọi chuyện.

Biết A Tuế và những đứa trẻ mất tích rất có thể có liên quan đến Lục Tuyết Đồng, Nam Chi Chi rốt cuộc không kìm được cơn giận của mình nữa.

Rõ ràng cô đã tha cho cô ta rồi.

Rõ ràng cô ta đã hại A Tuế của cô từ nhỏ không thể ở bên cô được nữa rồi.

Tại sao còn không chịu buông tha cho con của cô?!

Nam Chi Chi cả người đè lên người Lục Tuyết Đồng, cách một lớp chăn mà đánh loạn một trận, cho đến khi tiếng đau đớn kêu la và cầu xin bên trong yếu dần đi, cô mới cuối cùng dừng tay, giật tấm chăn đang trùm trên đầu Lục Tuyết Đồng xuống.

Lúc này, Lục Tuyết Đồng đã vô cùng chật vật, toàn thân đều đau ê ẩm, nhưng vẻ ngoài lại chẳng nhìn ra nửa điểm thương tích.

Cô ta căm hận trừng mắt nhìn Nam Chi Chi, nức nở khóc:

“Đồ điên! Cả nhà các người đều là đồ điên! Tôi sẽ kiện cô…”

“Cứ việc đi.”

Nam Chi Chi lạnh giọng nói, lại một lần nữa bước tới túm chặt tóc cô ta, giọng nói lạnh lẽo chưa từng có,

“Còn nữa, tốt nhất cô nên cầu nguyện cho Tuế Tuế của tôi không sao, nếu không, dù có dùng hết quãng đời còn lại, tôi cũng sẽ khiến cô sống không bằng lợn chó……”

Ngay cả khi phát hiện Vạn Vân Đào phản bội trước đây, Nam Chi Chi cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt đáng sợ như vậy.

Lục Tuyết Đồng nhất thời bị cô chấn nhiếp, nhưng vẫn nghiến răng định cãi lại, nào ngờ cô ta vừa mở miệng, cổ tay phải đột nhiên truyền đến một trận đau nhói.

Cô ta không nhịn được kêu đau thành tiếng, cả người ra sức giãy khỏi tay Nam Chi Chi.

Nam Chi Chi vừa định bảo cô ta đừng giả vờ, thì thấy Lục Tuyết Đồng bất ngờ rút từ trong chăn ra một bàn tay.

Dẫu là Nam Chi Chi và Nam Cảnh Diên đã gặp nhiều chuyện, lúc này vẫn bị dáng vẻ của Lục Tuyết Đồng làm cho kinh hãi tại chỗ.

Chỉ thấy từ cổ tay phải của Lục Tuyết Đồng trở xuống cánh tay, làn da vốn trắng nõn giờ đây có thể thấy rõ đang đen sạm và nứt toác, lớp da ấy từng chút từng chút bong ra.

Trong chớp mắt, nửa cánh tay cô ta như bị bao phủ bởi một lớp vỏ cây già dày nặng, trở nên thô ráp và đáng sợ!

Chương 105: Sơn quỷ không phải là ác quỷ

“Tay của tôi! A a a, tay của tôi a a a!”

Lục Tuyết Đồng thét lên thảm thiết, theo bản năng vươn tay về phía Nam Chi Chi muốn cầu cứu.