Trong mắt cậu bé dường như lóe lên một tia sáng, sau đó lắc đầu:
“Không biết.”
“Vậy anh tên là gì?”
“Quên rồi.”
Tiểu A Tuế buồn rầu rồi.
Sao anh ấy cái gì cũng không biết thế nhỉ?
Bỗng nhiên, bé túm lấy vạt áo đối phương, chỉ vào một chữ được thêu trên đó, vẻ mặt như phát hiện ra một đại lục mới:
“Em biết rồi, anh tên là Tiểu An. Tiểu An An!”
Tiểu A Tuế nói rất chắc chắn, ba chữ cuối còn đọc vô cùng nghiêm túc, Sĩ Bắc An như giật nhẹ má, có chút ghét bỏ:
“Tôi không tên đó.”
“Anh chắc chắn là tên đó.”
Mặc dù không biết vì sao A Tuế không nhìn ra diện mạo của đối phương, cũng không thể suy tính cuộc đời của cậu từ tướng mạo, nhưng Tiểu A Tuế lại tự dưng rất tin vào chữ này.
Sĩ Bắc An quyết định không tranh cãi với trẻ con, Tiểu A Tuế lại hỏi cậu thêm mấy câu, thấy cậu chẳng biết gì cả, khuôn mặt nhỏ lộ rõ vẻ bất lực, dứt khoát vỗ tay đứng dậy:
“Vậy được rồi, thế A Tuế chỉ có thể đưa anh về nhà trước thôi.”
Mặc dù không biết pháp ấn vì sao lại chạy sang người cậu, nhưng bé chắc chắn phải lấy lại.
Nói xong, còn chưa đợi Sĩ Bắc An lên tiếng, đã thấy A Tuế bỗng nhiên ngồi xổm xuống, một cánh tay nhỏ ôm eo cậu, một tay khác thì ôm chân cậu, vậy mà dễ dàng bế cậu lên ngang người.
Bị nhấc bổng lên không trung đột ngột, Sĩ Bắc An rõ ràng giật mình, khuôn mặt vốn tái nhợt không hiểu sao lại hồng lên vài phần, không nhịn được lên tiếng:
“Cô, cô làm gì vậy? Mau thả tôi xuống, tôi tự đi được!”
Thế nhưng Tiểu A Tuế vẫn ôm cậu, nghiêng đầu đầy nghi hoặc:
“Nhưng mà Tiểu An An, chân anh không phải không cử động được sao?”
Trong lúc nói, ánh mắt Tiểu A Tuế chuyển sang đôi chân của cậu, dù đang bị bé bế như vậy, đôi chân kia vẫn vô lực buông thõng, không có nửa điểm động đậy.
Anh trai bị liệt hai chân, lúc Tiểu A Tuế kéo cậu lên từ dưới hồ đã phát hiện ra rồi.
Mặc dù có chút khó hiểu, tại sao một anh trai mang nhiều công đức như vậy lại là người tàn tật, nhưng lúc này Tiểu A Tuế cũng không làm rõ được, nên tạm thời không nghĩ nữa.
Còn Sĩ Bắc An, trong khoảnh khắc Tiểu A Tuế thốt ra câu đó, lại bỗng nhiên im lặng hẳn.
Sắc mặt trên khuôn mặt nhỏ tinh xảo đẹp đẽ ấy cũng vì thế mà nhạt đi, nhưng vẻ mặt lại vô cùng bình tĩnh.
“Tôi biết rồi.”
Sĩ Bắc An chợt hít sâu một hơi rồi lên tiếng: “Nhưng em đừng ôm tôi như vậy.”
Mặc dù không biết vì sao một cô bé rõ ràng chỉ cao đến vai mình lại có sức lớn đến thế, nhưng cậu cũng không thể để một cô bé cứ thế ôm mình mà đi.
Tiểu A Tuế nghe vậy, có chút rối rắm nhìn cậu, một lúc lâu sau mới thở dài:
“Tiểu An An, anh phiền quá đi.”
“Đừng gọi tôi là Tiểu An An.”
Tiểu A Tuế chọn lọc bỏ qua câu sau, chỉ đặt người xuống lại, rồi ngồi xổm trước mặt cậu.
“Á Tuế cõng anh.”
Sĩ Bắc An lần này không từ chối nữa.
Nửa người trên áp lên thân thể nhỏ bé ấy, hai chân tuy được đỡ lấy, nhưng đầu ngón chân vẫn thỉnh thoảng chạm xuống đất.
Không còn cách nào khác, Tiểu A Tuế thực sự quá thấp.
Nhưng lúc này hai người đều chẳng để ý chuyện đó.
Thân hình nhỏ bé cõng một anh trai rõ ràng lớn hơn mình một vòng như thế, cứ vậy chậm rãi đi về phía trước.
Sĩ Bắc An nhìn chiếc đồng hồ điện thoại đeo trên tay bé, nói:
“Thật ra em có thể gọi điện nhờ người đến.”
Mới mấy tuổi đầu đã muốn tự mình cứu người.
Không được lanh lợi cho lắm.
Lúc này Tiểu A Tuế mới nhớ ra mình có đeo đồng hồ điện thoại, nhưng ngoài miệng vẫn nói:
“Á Tuế thích tự lực cánh sinh!”
Sĩ Bắc An: …
“Câu này, hình như không dùng như vậy.”
……
Một lớn một nhỏ đi dọc con đường nhỏ một đoạn khá dài, gần đến đường lớn thì nghe thấy tiếng động cơ xe, Nam Chi Chi và Nam Cảnh Đình từ trên xe bước xuống.
Người trước đã sớm được chứng kiến sức lực lạ thường của A Tuế, nên lúc này thần sắc vẫn rất bình thường.