“Con cũng hơi muốn. Nhưng nhà bà nội chẳng có gì chơi, đồ chơi không có, tivi cũng không.”
“Vậy con bảo bà nội sang nhà mình chơi.”
An An cắm cúi bấm đồng hồ một lúc rồi đọc cho tôi nghe: “Mẹ ơi, con nhắn xong rồi — con nhắn là ‘Bà nội ơi, bà sang nhà cháu chơi đi, nhà cháu có thang máy, bà không cần leo cầu thang đâu’.”
Tôi xoa xoa đỉnh đầu con: “Nói hay lắm.”
An An tựa lưng vào ghế, chân vẫn đung đưa, đột nhiên bật dậy chạy ra ban công, gọi với vào trong: “Mẹ ơi, mẹ ra đây xem này.”
Tôi bước ra, con bé chỉ tay về phía chân trời.
“Mẹ nhìn xem, đám mây hôm nay giống con thỏ không?”
Tôi men theo hướng tay con bé — mây mùa thu rất nhạt, trải từng dải mỏng trên không trung, đám mây phía Tây quả thực rất giống một con thỏ đang thu mình lại, với đôi tai dài rủ xuống.
“Giống lắm.”
“Con thỏ đó đang cười đấy, mẹ có thấy không?”
“Mẹ thấy rồi.”
An An tì cằm lên lan can, gió lùa tung lọn tóc mai. Cô bé tám tuổi, cằm nhọn ra, vóc dáng cao lên, cách nói chuyện cũng ngày càng giống người lớn.
“Mẹ ơi, theo mẹ thì tại sao người ta lại phải lấy chồng ạ?”
Câu hỏi này thâm thúy quá, thâm thúy đến mức một người phụ nữ ba mươi tư tuổi như tôi cũng khó mà trả lời cho trọn vẹn.
“Có người lấy chồng là vì tình yêu, muốn gắn bó cuộc đời với nhau. Có người lấy chồng là vì thấy đến tuổi rồi, nên lấy. Lại có những người…” Nhớ đến chuyện tái hôn của Trần Kiến Quốc, “…Lại có những người, là bởi vì không quen chịu cảnh cô đơn một mình.”
“Thế còn mẹ thì sao? Lúc trước tại sao mẹ lại lấy ba?”
Ánh nắng rọi lên khuôn mặt An An, đôi lông mi cong vút của con in bóng thành một hình rẻ quạt bé xíu dưới mí mắt.
“Mẹ hồi đó…” Tôi tựa người vào lan can, ngẫm nghĩ, “Mẹ hồi đó thấy ba con thật thà, sẽ không bắt nạt mẹ. Sau này mới ngộ ra, thật thà không đồng nghĩa với việc không làm tổn thương người khác. Có một kiểu thật thà, đó là người đó không bắt nạt con, nhưng khi gia đình họ bắt nạt con, họ lại chỉ đứng nhìn trong câm lặng. Sự thật thà đó, đôi khi còn đáng sợ hơn cả cái xấu.”
An An nghiêm túc gật đầu, chẳng biết con bé nghe có hiểu không.
Điện thoại tôi rung lên, tôi lôi ra xem.
Là Trần Kiến Quốc gửi thêm một tin nhắn: “Mẹ nhập viện rồi, em có thể đến thăm mẹ một lát được không?”
Tôi dán mắt vào dòng chữ này mất ba giây.
Lại nhập viện. Lần này là thật hay giả? Không biết. Mà thật hay giả thì cũng chẳng quan trọng nữa rồi.
An An tò mò ngó sát lại xem, tôi lật nhẹ màn hình sang một bên.
“Mẹ ơi, ai nhắn đấy ạ?”
“Không có ai.”
Tôi úp điện thoại xuống lan can, ngắm đám mây hình con thỏ ở phía chân trời.
An An ngửa cổ nhìn tôi: “Mẹ không mở ra xem là ai nhắn à?”
“Không cần xem.” Tôi kéo con bé vào nhà, “Lại đây, lặt rau giúp mẹ nào.”
An An ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn, cầm một cọng đậu đũa lên, vụng về ngắt từng khúc.
“Mẹ ơi, lúc nãy khi xem điện thoại, sao mẹ im lặng lâu thế?”
“Vì điện thoại có một câu hỏi.”
“Câu gì ạ?”
Tôi nghĩ ngợi, chọn cách giải thích sao cho một đứa trẻ tám tuổi có thể hiểu: “Có người, muốn bảo mẹ đi làm một việc mà mẹ đã từng làm rất nhiều lần rồi.”
“Thế mẹ còn muốn làm không?”
“Không muốn nữa.”
“Tại sao ạ?”
“Vì làm rồi cũng bằng thừa.” Tôi cầm lấy cọng đậu đũa bị con bé bẻ xơ xác, “Với lại, mẹ bây giờ có chuyện quan trọng hơn cần làm.”
“Chuyện gì cơ?”
“Cùng An An lặt đậu đũa.”
An An bật cười, để lộ hàm răng đang thay dở, hai chiếc răng cửa hàm trên mới nhú, vừa trắng vừa to, y chang con thỏ con.
“Mẹ ơi, hồi trước mẹ hay buồn, có phải là do mẹ toàn đi làm mấy việc vô ích không?” Con bé bỗng dưng hỏi một câu.
Tôi khựng lại: “An An, sao hôm nay con toàn hỏi chuyện người lớn thế?”
“Bởi vì con đang suy nghĩ.”
“Suy nghĩ chuyện gì?”