“Lâu thật là lâu. Ở cho đến lúc con lấy chồng luôn.”
“Lấy chồng rồi thì không ở cùng mẹ nữa đâu.”
An An nghĩ ngợi một chốc: “Thế thì con khỏi lấy chồng luôn.”
Ánh nắng mùa thu xuyên qua cửa sổ ban công chiếu vào, trải lên sàn gỗ một lớp nắng ấm áp.
An An đang vẽ tranh, vẽ lại căn nhà 41 mét vuông cũ — à không, con bé đang vẽ căn nhà hiện tại. Trong tranh có hai ô cửa sổ, ô cửa sổ lớn hướng ra mặt trời, ô nhỏ nhìn ra một cái cây. Ngoài ban công có chậu hoa, trên sofa có một bé gái tết tóc đuôi sam, ngồi cạnh là một người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa.
Vẽ xong, con bé lấy bút lông màu nắn nót viết mấy chữ lên trên: “Nhà của mẹ và An An.”
Chữ viết nguệch ngoạc, nhưng vẫn nhìn ra chữ.
“An An, con vẽ nhà mình đấy à?”
“Dạ vâng.” Con bé giơ bức tranh lên cho tôi xem, “Mẹ nhìn này, đây là mẹ, đây là con.”
“Con vẽ đẹp lắm.” Tôi đem bức tranh dán lên tủ lạnh, dán cạnh bức tranh “Mẹ ơi, mẹ đang phát sáng” ngày nào. Tờ giấy của bức tranh một năm trước đã ngả vàng, mép giấy cong cong, nhưng ánh nắng và cái bóng nhỏ đang phát sáng trên đó vẫn còn nguyên vẹn.
An An nằm dài trên bàn ăn, đung đưa đôi chân, đột nhiên cất tiếng hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có hối hận vì ly hôn không?”
Câu hỏi này lúc trước con bé cũng từng hỏi. Nhưng hôm nay lại hỏi thêm lần nữa, chắc có lẽ là vì hôm nay là thứ Sáu — cái ngày thứ Sáu một năm trước, tôi tự hứa với bản thân “từ nay mỗi thứ Sáu hàng tuần sẽ là ngày ăn lẩu của gia đình mình”. Thói quen ấy hai mẹ con tôi đã duy trì suốt một năm, bất kể mưa gió dãi dầu.
Con bé hỏi rất đỗi nghiêm túc, mở to đôi mắt nhìn tôi chằm chằm.
Tôi bỏ rổ rau xuống, bước đến bên cạnh con bé, chỉ tay vào bức tranh trên tủ lạnh.
“Con xem này, nhà mình bớt đi những bực dọc âu lo, thêm vào đó những gam màu tươi sáng.”
Màu sắc trong tranh rất rực rỡ — mái nhà đỏ tươi, rèm cửa vàng ươm, chậu hoa xanh mướt, bầu trời xanh ngắt. An An còn tô màu bầu trời chuyển sắc độ, từ xanh nhạt sang xanh đậm, y như bầu trời thật ngoài kia.
“Mẹ không hối hận.” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt An An, “Mẹ chỉ hối hận vì những việc đã không chịu làm sớm hơn. Hối hận vì những lúc đáng lẽ phải nói ‘không’, thì mẹ lại nói ‘có’. Nhưng về quyết định ly hôn, mẹ chưa từng hối hận dẫu chỉ một chút.”
An An gật đầu, có vẻ như hiểu, lại có vẻ như vẫn chưa tỏ tường lắm.
“Tại vì ly hôn rồi, chúng ta mới được dọn đến đây.” Con bé chỉ tay ra ngoài cửa sổ, “Tại vì ly hôn rồi, mẹ mới cười mỗi ngày.”
“Đúng vậy.”
“Tại vì ly hôn rồi, con mới được tự do vẽ tranh lúc nào muốn vẽ, tự do đi ăn lẩu lúc nào muốn ăn.”
“Cũng đúng luôn.”
An An trịnh trọng kết luận: “Vậy con thấy ly hôn là chuyện tốt.”
Tôi phì cười: “Không phải ly hôn là chuyện tốt, mà là rời xa người không phù hợp mới là chuyện tốt.”
An An nghiêng đầu suy nghĩ: “Thế ba là người không phù hợp ạ?”
Câu hỏi này khiến tôi khựng lại.
“Ba con…” Tôi đắn đo, chọn một cách diễn đạt không làm tổn thương đứa trẻ, “Ba con không phải là người xấu, chỉ là ba không đủ khả năng làm một người chồng tốt. Nhưng ba rất muốn làm một người ba tốt, con phải cho ba cơ hội.”
“Con biết ạ.” An An nói, “Tuần trước ba chở con đi công viên giải trí, ba mua cho con ba cây kem, con bảo ăn không hết đâu, ba bảo ‘Không sao, ăn không hết thì bỏ’. Con thấy ba ngốc ghê.”
“Thì ngốc thật mà.”
An An cười rúc rích, cười được một lúc thì đột nhiên dừng lại, lấy điện thoại trong túi ra — phải rồi, Trần Kiến Quốc có mua cho An An một chiếc đồng hồ định vị để tiện liên lạc.
“Mẹ ơi, ba nhắn tin này.”
“Ba nói gì thế?”
An An đọc lớn: “An An ơi, bà nội nhớ con lắm, tuần sau con về thăm bà được không?”
Con bé đọc xong nhìn tôi, chờ tôi ra quyết định.
“Con có muốn đi không?”