Nhưng lúc đó ta đã hấp hối, chỉ kịp giết Dữu Mặc, căn bản không biết Hoàn Tuyết Nhu đã làm thế nào.
Nhưng làm lại một đời, ta lại nhìn thấy tỳ nữ thiếp thân kiếp trước của ta là Thanh Vân, ở bên cạnh Hoàn Tuyết Nhu!
Con nha đầu đó khi ấy ốm sắp chết, ta nhất thời mềm lòng cứu mạng nó, còn đưa vào viện của mình để hầu hạ.
Sau khi Thanh Tương chết, người ta tin tưởng nhất chính là nó.
Nhưng nó lại là người của Hoàn Tuyết Nhu!
Vậy chẳng lẽ chứng tỏ, kiếp trước Hoàn Tuyết Nhu chính là mượn tay nó để hại chết ta, chỉ cần tìm được nó, là có thể điều tra ra nguyên nhân cái chết thực sự của ta ở kiếp trước?
Ai ngờ ta vừa đến nơi, Dữu Mặc và Hoàn Tuyết Nhu đã sóng vai bước tới.
Dữu Mặc vẻ mặt đắc ý: “Nguyên Gia, ta biết ngay là nàng vẫn sẽ đến mà.”
“Tuyết Nhu xưa nay yếu đuối, mấy chuyện kỵ xạ này, vẫn là nàng nên chỉ điểm nàng ấy đi, phải học cách chung đụng với chủ mẫu tương lai cho tốt.”
Hoàn Tuyết Nhu ngậm nụ cười ôn nhu: “Đã sớm nghe danh muội muội kỵ xạ cao siêu, hôm nay chúng ta vừa vặn kết thân một chút, sau này chung hầu một phu quân, tỷ tỷ cũng sẽ chiếu cố muội muội thật chu đáo.”
Dữu Mặc đầy vẻ hài lòng: “Vẫn là Tuyết Nhu thức đại thể.”
Nhìn dáng vẻ đắc ý của Dữu Mặc và Hoàn Tuyết Nhu, ta không nhịn được buồn cười.
“Dữu Mặc, ngươi quên mất phụ thân ngươi vì chuyện gì mà động gia pháp với ngươi rồi sao, trước đó ngươi lại bị gia đinh Vệ gia đánh đuổi ra ngoài thế nào? Vết sẹo vừa lành, đã vội vàng phát điên rồi?”
“Còn vị Hoàn tiểu thư đây, bệ hạ cách đây không lâu vừa mới trách phạt những kẻ tung tin đồn nhảm, cô lại coi như không thấy, vẫn cứ tiếp tục bôi nhọ thanh danh ta, là không để thánh chỉ của bệ hạ vào mắt sao?”
Bọn họ bị ta vặn vẹo, sắc mặt tức khắc trở nên khó coi.
Thấy bọn họ không vui, ta liền thấy sảng khoái.
Đang quay người định đi, lại nghe thấy phía xa truyền tới một tiếng cười sảng khoái:
“Dữu công tử, ngươi thật là có diễm phúc a!”
Chương 6
Ta quay đầu nhìn lại, hóa ra là Nhị hoàng tử, người đã được sắc phong làm Đoan Vương – Cố Diên Mỹ.
Đoan Vương mang theo Vương phi tiến lại gần, cười nói: “Ngươi bây giờ vừa có vị hôn thê ôn nhu thức đại thể, lại vừa có vị hồng nhan tri kỷ nhiệt tình như lửa là Vệ tiểu thư đây, tương lai quả là diễm phúc không cạn!”
“Ta đang định đưa Vương phi đi bắn liễu góp vui, còn ngươi thì sao? Ngươi dẫn Hoàn tiểu thư, hay là dẫn Vệ tiểu thư đi?”
Dữu Mặc vì chuyện vừa bị mắng mỏ, trong lòng vẫn còn bực tức, cố ý cúi người hỏi Hoàn Tuyết Nhu: “Ta đưa nàng đi chơi chút nhé?”
Hoàn Tuyết Nhu bẽn lẽn cười: “Ta với Mặc lang sau này còn chung sống dài lâu, hà tất phải tranh giành một khoảnh khắc này? Chàng cứ dỗ dành muội muội cho tốt đi.”
Trong lòng ta cười lạnh.
Ban nãy Đoan Vương đang ám chỉ rằng ta sẽ trở thành thiếp của Dữu Mặc.
Còn Hoàn Tuyết Nhu bảo Dữu Mặc dẫn ta đi, chính là muốn mượn gió bẻ măng, biến lời Đoan Vương thành sự thật.
Ta phất tay: “Xưa nay bắn liễu, đều là kẻ bắn giỏi dẫn dắt kẻ bắn kém, chút công phu mèo cào của Dữu công tử, lấy đâu ra tư cách dẫn dắt ta chứ?”
“Huống hồ, nhà ta và Hoàn tiểu thư vốn chẳng có chút giao tình nào, Hoàn tiểu thư muốn trèo cao, cũng không phải dùng cái cách này chứ?”
Hoàn Tuyết Nhu lập tức tủi thân đỏ ửng hốc mắt.
“Ta chỉ là muốn cùng muội muội hòa thuận chung sống… Muội muội mỉa mai ta thì thôi đi, cớ sao phải lôi cả Mặc lang vào mắng chửi chứ?”
Dữu Mặc bất giác nhíu mày, có chút thất vọng nhìn ta.
“Vốn tưởng nàng chịu tới đây, là đã nghĩ thông suốt rồi, ai ngờ vẫn cứ ngỗ ngược như thế!”
“Tuyết Nhu sau này chính là chủ mẫu của nàng, sao nàng có thể vô lễ với nàng ấy như vậy?”