Đánh thắng trận mà còn hỏi tội? Đây là đạo lý gì?

Chỉ có bản thân Tôn tướng quân là tự hiểu rõ trong lòng.

Hắn xong đời rồi.

Ngày hắn trở về kinh thành, trời u ám.

Không có nghi lễ chào đón long trọng, không có bách tính đứng dọc đường hoan hô.

Đón tiếp hắn là thiên tử thân quân, và một bộ gông xiềng lạnh lẽo.

Hắn bị áp giải thẳng vào thiên lao.

Thục Quý phi nghe tin, ở trong cung của mình gào thét làm loạn như phát điên.

Kết quả là vừa ra đến cửa cung đã bị người của phụ hoàng phái đến chặn lại.

Phụ hoàng thậm chí còn không thèm gặp bà ta.

Chỉ truyền xuống một đạo khẩu dụ lạnh lùng.

“Thục Quý phi ngôn hành vô trạng, can dự triều chính, nay tước đoạt phong hiệu Quý phi, đày vào lãnh cung, vĩnh viễn không được ra ngoài.”

Đồng thời, Nhị hoàng tử Triệu Dực bị phế truất mọi phong hiệu, biếm làm thứ dân, giam lỏng tại vương phủ, suốt đời không được bước ra nửa bước.

Thủ đoạn sấm sét, sạch sẽ gọn gàng.

Một vị Quý phi từng sủng quán hậu cung, một vị biên quan đại tướng nắm giữ binh quyền, một vị hoàng tử được kỳ vọng.

Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi đã hoàn toàn sụp đổ, tan thành mây khói.

Hoàng hậu Ngụy thị đã mất đi một cánh tay đắc lực nhất.

Ta nằm trong lòng phụ hoàng, nhìn ngài xử lý xong xuôi tất cả những việc này.

Suốt cả quá trình, biểu cảm của ngài không hề có chút gợn sóng.

Giống như chỉ vừa mới giẫm chết một con kiến.

Ta nhìn ngài, trong lòng cũng không có gì dao động, thậm chí còn hơi muốn nấc cụt.

【Tiếp theo sẽ tới lượt ai đây?】

【Là tên nhân tình làm Thái phó của Hoàng hậu, hay là lão thương nhân giàu nứt đố đổ vách – cha ruột của Tứ hoàng tử nhỉ?】

【Haiz, làm hoàng đế đúng là mệt thật, chỉ riêng việc dọn dẹp môn hộ thôi cũng đã là một đại công trình rồi.】

Phụ hoàng xử lý xong bản tấu chương cuối cùng, mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương.

Nghe thấy tiếng lòng của ta, trên gương mặt mệt mỏi ấy vậy mà lại lộ ra một nụ cười cực nhạt.

Ngài đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng bóp bóp cái mặt nhỏ của ta.

Thịt núng nính, cảm giác chạm vào rất thích.

“Đóa hoa giải ngữ của trẫm lại đang nghĩ gì thế?”

Giọng ngài rất nhẹ, rất dịu dàng.

Đây là lần đầu tiên ngài gọi tên ta dịu dàng đến thế.

Lòng ta chẳng hiểu sao lại ấm áp hẳn lên.

Ta đưa bàn tay nhỏ ra, nắm lấy một ngón tay của ngài.

Ngài ngẩn người một lát, ngay sau đó nụ cười trên mặt càng sâu hơn.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước.

Trong tẩm điện, ánh nến đung đưa.

Khoảnh khắc này, chúng ta không giống quân thần, không giống phụ tử.

Mà giống một đôi đồng minh đang sưởi ấm cho nhau, cùng sát cánh chiến đấu trong thế giới tàn khốc này.

Sau khi chặt đứt vây cánh là Thục Quý phi và Tôn tướng quân, hậu cung và triều đình đều yên tĩnh hơn không ít.

Phụ hoàng không hề thừa thắng xông lên để ra tay với Hoàng hậu ngay lập tức.

Ngài biết căn cơ của Ngụy gia không nằm ở hậu cung, cũng không chỉ nằm trong quân đội.

Mà nằm ở huyết mạch kinh tế đủ sức giàu ngang quốc khố kia.

Ngụy quốc công quyền khuynh thiên hạ, vây cánh đông đảo, gần một nửa quan viên trong triều đều là môn sinh cũ của lão.

Trực tiếp động vào lão chẳng khác nào chọc vào ổ kiến lửa, chỉ cần một chút sơ sảy sẽ gây ra chấn động triều cục dữ dội, thậm chí là binh biến.

Phải rút củi dưới đáy nồi.

Khoảng thời gian đó, phụ hoàng luôn bế ta trong đêm khuya tĩnh lặng, xem sổ sách do Hộ bộ dâng lên.

Trên sổ sách, con số thâm hụt tài chính khổng lồ giống như một cái lỗ hổng đẫm máu, nhìn mà giật mình.

Quốc khố trống rỗng, quân nhu biên phòng căng thẳng, khoản cứu trợ thiên tai lũ lụt sông Hoàng Hà cũng chậm trễ không thể phát xuống.

Phụ hoàng vì chuyện này mà sầu muộn khôn nguôi, mấy ngày liền ăn không ngon ngủ không yên.

Ta được ngài bế trong lòng, nhìn những con số dày đặc kia chỉ thấy nhức đầu.

【Cái này có gì mà phải sầu cơ chứ.】

Ta không nhịn được mà tào lao trong lòng.

【Tiền trong quốc khố một nửa đã chui vào túi Ngụy gia rồi, không thiếu hụt mới là lạ đó.】

【Cha à, ngài đừng chỉ nhìn chằm chằm vào sổ sách, phải nhìn vào nguồn gốc kìa.】

【Điều tra thuế muối ở Giang Nam, rồi điều tra mỏ sắt ở biên giới phía Bắc đi.】

【Đó đều là những thứ triều đình nghiêm cấm tư doanh, nhưng thực tế từ lâu đã trở thành sản sản riêng của Ngụy gia bọn họ rồi.】

【Bọn họ tay trái sang tay phải, đem tiền của quốc gia biến thành tiền của nhà mình, sổ sách này của ngài mà bằng phẳng được mới lạ.】

Tiếng lòng của ta như một tiếng sét nổ vang trong não phụ hoàng.

Ngài đột ngột ngồi thẳng dậy, như bị điện giật.

Muối và sắt là mạch máu của quốc gia, là căn bản của triều đình.

Từ khi Thái tổ khai quốc đến nay đều do triều đình chuyên doanh, nghiêm cấm bất kỳ tư nhân nào nhúng tay vào.

Ngài vậy mà không biết, huyết mạch kinh tế của quốc gia này đã bị Ngụy gia xâm chiếm đến mức này ngay dưới mí mắt mình!

Ngay sau đó, vẻ mặt tái nhợt bị thay thế bởi cơn thịnh nộ ngập trời.

Cánh tay ngài bế ta đang run rẩy nhè nhẹ.

Ngài không phát tác ngay lập tức.

Mà ngay đêm đó đã mật lệnh cho Thống lĩnh Ám vệ tâm phúc nhất, thành lập một tổ chuyên án tuyệt mật.

Tổ chuyên án này bỏ qua Nội các, bỏ qua Lục bộ, bỏ qua mọi tai mắt của quan viên phe Ngụy.

Trực tiếp nghe lệnh của một mình ngài.

Họ giống như một mũi dao sắc nhọn được phụ hoàng bí mật cắm vào Giang Nam và biên giới phía Bắc.