Máu men theo chiếc cổ trắng nõn của Vân Sơ Tuyết chảy vào trong cổ áo.
“Các ngươi đến vừa đúng lúc.”
Giọng nói của ta còn lạnh hơn băng giá vùng cực bắc.
Đây là một canh bạc lớn, cược vào sự chấp niệm nực cười của bọn họ.
“Thả nó ra!”
Giọng nói của Yến Thanh Từ cũng đang run rẩy.
Lòng bàn tay người ngưng tụ linh lực đáng sợ.
Nhưng vì e ngại làm tổn thương Vân Sơ Tuyết, người không dám có bất kỳ hành động nào.
Trọng Uyên lại nhìn chằm chằm thanh kiếm trong tay ta.
Trong đôi mắt đỏ sẫm từng tràn đầy kiêu ngạo.
Lần đầu tiên xuất hiện nỗi sợ hãi.
Không phải sợ cho Vân Sơ Tuyết, mà là sợ khi nhìn ta.
“Kinh Thước, có chuyện gì từ từ nói, nàng hãy buông kiếm xuống trước.”
Trọng Uyên cẩn thận tiến lên nửa bước, hai tay mở ra.
“Là ta không quản giáo tốt thuộc hạ, để chúng đến quấy rầy nàng.”
“Nếu nàng tức giận, ta sẽ lập tức xử tử hai tên phế vật này.”
Hai hộ vệ Yêu tộc ngã dưới đất đầy vẻ hoảng sợ.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng cầu xin.
Trọng Uyên không hề quay đầu, tùy ý búng đầu ngón tay.
Hai luồng yêu hỏa màu đen lập tức nuốt chửng bọn họ.
Ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng chưa kịp phát ra, cả hai đã hóa thành tro bụi.
Vân Sơ Tuyết sợ đến toàn thân run rẩy, nước mắt từng giọt lớn lăn xuống.
“Sư tôn… Cứu con… Tỷ ấy điên rồi, tỷ ấy muốn giết con…”
Yến Thanh Từ thấy vậy, đau lòng đến không thể chịu nổi.
“Thẩm Kinh Thước! Thân là sư tỷ, lòng dạ con lại hẹp hòi đến mức này!”
“Mau thả sư muội của con ra!”
Ta nhìn dáng vẻ như gặp phải đại địch của bọn họ, chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường.
Vừa rồi khi Vân Sơ Tuyết muốn giết ta.
Bọn họ còn chẳng thấy bóng dáng đâu.
“Lòng dạ hẹp hòi sao?”
Ta khẽ xoay cổ tay.
Lưỡi kiếm để lại một vết máu sâu hơn trên cổ Vân Sơ Tuyết.
“Yến Tiên tôn, đồ đệ ngoan của ngài cầm dao găm được tôi độc Tán Hồn đến tìm ta.”
Ta đá con dao găm dưới đất một cái.
Ánh sáng xanh thẫm trở nên vô cùng chói mắt trong bóng tối.
Ánh mắt Yến Thanh Từ rơi lên con dao găm, biểu cảm cứng đờ.
Đương nhiên người nhận ra đây là pháp khí từng ban cho Vân Sơ Tuyết phòng thân.
“Chuyện đó… Nhất định là con ép nó!”
“Tuyết Nhi trời sinh lương thiện, sao có thể làm ra chuyện độc ác như vậy!”
Đúng là sự thiên vị khiến người ta phải kinh ngạc.
Ta không tiếp tục để ý Yến Thanh Từ, quay đầu nhìn Trọng Uyên.
“Yêu tôn đại nhân, vừa rồi ngài nói muốn xử tử người khiến ta không vui sao?”
Ta khẽ nhếch môi, để lộ nụ cười không có chút ấm áp.
“Vậy nếu ta muốn ngài giết Vân Sơ Tuyết thì sao?”
Lời vừa dứt, nhiệt độ trong toàn bộ căn hầm lập tức giảm mạnh.
Vân Sơ Tuyết không dám tin mở to mắt, liều mạng lắc đầu.
Trọng Uyên đứng ngây tại chỗ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
“Kinh Thước… Đừng ép ta.”
“Ta không ép ngươi, ta đang cho ngươi lựa chọn.”
Cổ tay ta đột ngột dùng sức, trực tiếp cắt đứt kinh mạch tay phải của Vân Sơ Tuyết.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang khắp căn hầm.
“Chẳng phải ngươi muốn một thế thân hoàn mỹ sao?”
“Bây giờ tay phải của nàng ta đã bị phế, không thể tiếp tục cầm thanh Sương Giáng, ngươi còn muốn nàng ta không?”
Yến Thanh Từ thấy Vân Sơ Tuyết bị thương, hoàn toàn mất đi lý trí.
“Nghiệt đồ! Ta phải băm thây con thành vạn đoạn!”
Người gầm lên, thân hình hóa thành tàn ảnh.
Quạt ngọc cốt mang theo cơn bão xé rách không gian bổ thẳng xuống đầu ta!
Người thậm chí không quan tâm đến tính mạng của Vân Sơ Tuyết, cũng phải giết ta trước.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Một lá chắn đỏ sẫm xuất hiện trước mặt ta.
Sự va chạm linh lực khổng lồ khiến căn hầm hoàn toàn sụp đổ.
Gió tuyết đầy trời lập tức tràn vào.
Ta mượn phản lực từ vụ va chạm, nhanh chóng rút lui.
Vững vàng đáp xuống nền tuyết cách đó hơn mười trượng.
Trọng Uyên dùng một tay đỡ đòn trí mạng của Yến Thanh Từ.
Mà người được hắn bảo vệ phía sau.
Không phải Vân Sơ Tuyết đang nằm dưới đất kêu thảm thiết, mà là vị trí ta vừa đứng.
Hai mắt Yến Thanh Từ đỏ ngầu, giận dữ không thể kiềm chế.
“Trọng Uyên, ngươi điên rồi sao?! Ngươi dám cản ta?”
Trọng Uyên chậm rãi quay đầu.
Nhìn Vân Sơ Tuyết đang nằm dưới đất vì mất quá nhiều máu mà gần như hôn mê.
Lại ngẩng đầu nhìn ta đang đứng giữa gió tuyết, hoàn toàn không bị thương.
Hắn đột nhiên cười trầm, tiếng cười ngày càng lớn.
Mang theo sự thê lương và điên cuồng vô tận.
“Yến Thanh Từ, ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
Trọng Uyên chỉ vào ta, ngón tay run dữ dội.
“Thủ pháp của một kiếm vừa rồi của nàng ấy.”
“Hoàn toàn giống người đã chắn kiếm thay ngươi năm xưa…”
Toàn thân Yến Thanh Từ đột nhiên chấn động.
Quạt ngọc cốt tuột khỏi tay, rơi xuống nền tuyết.
Người không dám tin quay đầu nhìn ta, lửa giận trong mắt lập tức biến mất.
Thay vào đó là sự kinh ngạc và chấn động đến cực điểm.
Ta đứng trong gió lạnh gào thét, vạt áo tung bay.
Vết máu trên thanh Liễm Trần đã bị gió tuyết đóng băng.
Phản ứng của bọn họ nằm trong dự liệu của ta.
Cái gọi là tình sâu nghĩa nặng chẳng qua chỉ là sự chấp niệm nực cười.
Chỉ cần cho bọn họ một chút ám chỉ, bọn họ đã có thể tự tưởng tượng ra cả một mối tình tuyệt thế ngược tâm.
Ta lạnh lùng nhìn bọn họ.