“Ba năm trước anh nói tôi không đủ chuyên nghiệp, tôi đã chấp nhận. Sau đó tôi dùng ba năm để xóa câu nói ấy khỏi miệng tất cả mọi người. 58 điểm anh cho tôi, tôi đã tự mình giành lại từng điểm một. Chức vụ anh từng đình chỉ, thành tích anh từng xóa sạch, tất cả những gì hiện giờ tôi có trong tay, không có thứ gì là do anh cho.”
“Anh nói xem, tại sao tôi phải quay đầu?”
Môi anh khẽ động, nhưng không nói được gì.
“Năm đó anh nói Triệu Thời Mộc mãi mãi lạc quan, mãi mãi không trách người khác. Bây giờ tôi cũng như vậy. Tôi không trách anh nữa, thật đấy. Nhưng tôi không còn yêu anh nữa.”
Xe đã tới.
Tôi mở cửa xe rồi ngồi vào trong.
Trong gương chiếu hậu, Cố Cảnh Hành vẫn đứng trên bậc thềm, ánh đèn đường kéo bóng anh thật dài.
Trong vài tháng tiếp theo, Cố Cảnh Hành bắt đầu chuyển khách hàng sang cho tôi.
Lần đầu tiên là thông qua trợ lý, nói công ty đối phương có ý định hợp tác.
Tôi xem qua, dự án không có vấn đề nên đã nhận.
Lần thứ hai cũng vậy.
Lần thứ ba vẫn như vậy.
Đến lần thứ tư, tôi gọi điện thoại cho Cố Cảnh Hành.
“Anh có ý gì?”
“Ý gì là ý gì?”
“Mấy khách hàng đó là do anh giới thiệu.”
“Bản thân dự án không tệ, hợp tác với ai cũng như nhau.”
“Cố Cảnh Hành, tôi không cần anh giúp tôi tìm khách hàng.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Lâm Chiêu Du, anh biết bây giờ em không cần anh giúp. Anh chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
“Chỉ muốn làm một chút gì đó.”
Tôi cầm điện thoại, bên ngoài cửa sổ đang mưa.
“Cố Cảnh Hành, chuyện anh nên làm nhất chính là biến mất khỏi bên cạnh tôi.”
“Bài học anh cho tôi ba năm trước, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ, sau này cũng sẽ không quên.”
Hơi thở của anh ở đầu dây bên kia khựng lại.
“Em vẫn đang trách anh.”
“Chẳng lẽ tôi không nên trách anh sao?”
“Cố Cảnh Hành, anh quá coi trọng bản thân mình rồi.”
Một lần khác, anh hẹn tôi ra ngoài nói chuyện.
Chúng tôi ngồi trong một quán trà, bên ngoài cửa sổ đã là chạng vạng.
Anh ngồi đối diện, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên bàn, các đốt ngón tay trắng bệch.
“Lâm Chiêu Du, anh biết chuyện ba năm trước là lỗi của anh.”
“Anh thừa nhận.”
“Anh muốn bù đắp cho em.”
Tôi nâng cốc lên, không uống rồi lại đặt xuống.
“Em muốn thứ gì, anh cũng sẽ cho em.”
“Cố Cảnh Hành, đến bây giờ anh vẫn chưa hiểu.”
“Thứ tôi muốn là gì, anh chưa từng biết.”
Anh nhìn tôi, yết hầu khẽ chuyển động.
“Em nói đi.”
“Tôi muốn Cố Cảnh Hành của sáu năm trước, người sẵn sàng đi vòng qua nửa thành phố để đón tôi.”
“Là Cố Cảnh Hành từng nói sẽ bảo vệ tôi.”
“Không phải Cố Cảnh Hành đã cho tôi 58 điểm, trước mặt tất cả mọi người nói không có quan hệ gì với tôi, để tôi ngồi xổm trong mưa, toàn thân ướt sũng.”
“Nhưng Cố Cảnh Hành ấy đã không còn nữa.”
“Anh nói muốn bù đắp cho tôi, nhưng ngay cả mình nợ tôi điều gì, anh cũng không nói rõ được.”
Sắc mặt anh dần dần trắng bệch.
“Thứ anh nợ tôi là sáu năm.”
“Sáu năm yêu đương trong bóng tối, sáu năm chia đôi mọi chi phí, sáu năm liều mạng chứng minh bản thân, sáu năm cẩn thận từng li từng tí.”
Môi anh khẽ động, nhưng không phát ra tiếng.
“Anh đã dành tất cả sự kiên nhẫn cho Triệu Thời Mộc.”
“Anh nói cô ta xứng đáng.”
“Vậy còn tôi? Tôi không xứng đáng sao? Chính anh đã nói tôi không xứng.”
Tôi đứng lên, nhìn vào mắt anh.
“Cố Cảnh Hành, khi ấy tôi không nói không phải vì tôi không đau.”
“Mà vì cho dù tôi nói, anh cũng sẽ không nghe.”
“Bây giờ tôi không muốn nói nữa, vì nói ra cũng không có tác dụng.”
Hốc mắt anh đỏ lên.
“Lâm Chiêu Du, cho anh một cơ hội, chỉ một lần thôi.”
“Cho anh cơ hội gì?”
“Để anh chấm tôi 58 điểm thêm một lần nữa sao?”
Anh cúi đầu, hai bàn tay siết thành nắm đấm chống trên bàn.
“Anh biết em hận anh.”
“Tôi không hận anh.”
Giọng tôi rất nhẹ.
“Có yêu mới có hận. Tôi đã không còn để tâm đến anh nữa.”
Anh ngồi ở đó rất lâu, không hề cử động.
“Nếu sau này anh không bao giờ làm phiền em nữa…”
“Vậy bây giờ anh có thể đi rồi.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Đợi đến ngày em quay đầu…”
“Tôi sẽ không quay đầu.”
“Cố Cảnh Hành, tôi không phải người vẫn đứng nguyên tại chỗ đợi anh.”
“Tôi là người đã đi rất xa rồi.”
Anh chậm rãi đứng lên.
Khi đi đến cửa, anh dừng lại.
“Lâm Chiêu Du.”
“Nếu có một ngày em muốn quay về…”
“Sẽ không có ngày đó.”
Trên đường về, điện thoại vang lên một tiếng.
Là tin nhắn của anh:
[Anh sẽ đợi.]
Những ngày sau đó trôi qua rất chậm.
Nhưng cũng rất nhanh.
Chậm đến mức mỗi cuối tuần đều dài đằng đẵng, nhanh đến mức tôi còn chưa kịp phản ứng thì hai năm đã trôi qua.
Công việc ổn định, hết dự án này đến dự án khác, tôi cũng ngày càng thành thạo trong việc dẫn dắt đội ngũ.
Cuối tuần, tôi sẽ đến phòng tập thể hình, sẽ đi ăn cùng bạn bè, sẽ phơi quần áo ngoài ban công.
Sau này tôi quen một người mới, bắt đầu một mối tình mới và cũng chuẩn bị bước vào hôn nhân.
Tối hôm đính hôn, tôi cuộn mình trên sofa, xoay chiếc nhẫn cưới trên tay.
Điện thoại đặt trên bàn trà sáng lên.
Tôi mở ra, đó là tin nhắn từ một số lạ, chỉ có một dòng rất ngắn:
[Lâm Chiêu Du, có phải anh sẽ mãi mãi không đợi được ngày em quay đầu không?]