Mấy ngày sau, Tô Tinh Thần vẫn như thường lệ vùi mình trong phòng thí nghiệm.

Cho đến chiều hôm đó, cô vừa hoàn thành dữ liệu thí nghiệm thì bàn thí nghiệm bên cạnh đột nhiên bốc khói trắng.

Cô còn chưa kịp phản ứng, Cố Nghiễn đã nhanh chóng đi đến trước mặt, kéo cô ra sau lưng.

Sau đó anh nhanh tay cầm bình chữa cháy, dập tắt ngọn lửa.

Khói nhanh chóng tan đi.

Cố Nghiễn cúi đầu, nhìn thấy trên mu bàn tay cô có một mảng bỏng đỏ nhạt, lông mày nhíu lại.

“Tay bị bỏng rồi.”

Anh lấy thuốc trị bỏng từ ngăn kéo, bóp lên đầu ngón tay, định bôi thuốc cho cô.

Tô Tinh Thần theo bản năng lùi lại hai bước: “Để tôi tự làm là được.”

Nhưng Cố Nghiễn lại đưa tay giữ cổ tay cô: “Đừng cử động.”

Mấy đồng nghiệp bên cạnh nhìn thấy liền ồn ào trêu chọc.

“Không ngờ đời này còn có thể nhìn thấy đàn anh Cố yêu đương.”

“Chậc chậc, xem ra đàn anh Cố chỉ lạnh mặt với chúng ta, còn đối với đàn em Tô lại là một thái độ khác.”

Nghe những lời trêu chọc đó, vành tai Tô Tinh Thần hơi nóng lên.

Cố Nghiễn đưa thuốc mỡ cho Tô Tinh Thần, không phản bác lời của họ.

Anh chỉ dặn cô nhớ bôi thuốc đúng giờ.

“Được… cảm ơn anh.”

Một tuần sau.

Lễ trao giải không có quy mô lớn, hiện trường sáng rực ánh đèn, bên dưới ngồi đầy chuyên gia trong ngành và khách mời đến quan sát.

Tô Tinh Thần và Cố Nghiễn đứng cạnh nhau trên sân khấu nhận giải, phát biểu.

Tiếng vỗ tay vang lên dưới khán đài.

Cô đứng thẳng người, đảo mắt nhìn khán phòng, ánh mắt vô tình lướt qua một góc.

Chỉ thấy một bóng dáng vô cùng quen thuộc ngồi ở đó, hai chân bắt chéo, ánh mắt xuyên qua đám đông, nhìn thẳng vào cô.

CHƯƠNG 15

Tô Tinh Thần sững lại.

Bùi Trạch.

Sao anh lại xuất hiện ở đây?

Cố Nghiễn bên cạnh nhạy bén nhận ra sắc mặt cô khác thường, nghiêng đầu thấp giọng hỏi: “Sao vậy?”

Tô Tinh Thần nhanh chóng thu lại vẻ kinh ngạc trong mắt, khẽ lắc đầu: “Không có gì, tôi nhìn nhầm.”

Sau khi lễ trao giải kết thúc, giáo sư hướng dẫn đầy vui mừng gọi hai người sang một bên, giọng khó giấu vẻ phấn khích: “Lần này phản hồi rất tốt. Tập đoàn Bùi thị trong nước đặc biệt xem trọng dự án của chúng ta, có ý định đầu tư, chuẩn bị triển khai trên quy mô lớn trong nước. Sau này có thể giúp nhiều người thất lạc trở về nhà hơn, giúp nhiều gia đình đoàn tụ hơn.”

Các ngón tay Tô Tinh Thần khẽ siết lại.

Bùi thị.

Đó là công ty của Bùi Trạch.

Cô không biết Bùi Trạch muốn làm gì, trong lòng hơi bất an.

Sau khi trở về khách sạn, cô nhận thẻ phòng ở quầy lễ tân, vừa định về phòng nghỉ ngơi thì đụng phải một bóng dáng quen thuộc đi tới.

Là Bùi Trạch.

Lòng cô trầm xuống, theo bản năng xoay người muốn tránh đi, nhưng cổ tay lại bị anh nắm lấy.

“Tô Tinh Thần.”

Giọng Bùi Trạch mang theo sự khàn khàn bị đè nén đã lâu: “Em thật sự không nói một lời đã bỏ đi sao? Lâu như vậy, ngay cả một tin nhắn cũng không chịu gửi cho anh?”

Tô Tinh Thần giãy hai lần không thoát, đành xoay người ngước mắt nhìn anh: “Nếu không thì sao? Người anh thích là Hà Kiều, em đi rồi chẳng phải anh nên vui sao?”

Bùi Trạch sững lại: “Em đều biết rồi? Hôm đó ở quán bar, có phải em đã nghe thấy tất cả không?”

“Đúng, em nghe thấy hết rồi.”

Tô Tinh Thần nhìn thẳng vào mắt anh: “Vì Hà Kiều đẩy anh ra nên anh mới đồng ý kết hôn với em. Nói khó nghe một chút, em chỉ là lốp dự phòng trong mắt anh. Nhưng Bùi Trạch, em không rẻ mạt đến vậy.”

Yết hầu Bùi Trạch chuyển động. Sắc mặt anh có phần hoảng hốt: “Anh biết, trước đây là anh có mắt như mù, không nhận rõ lòng mình. Thật ra… từ lâu anh đã thích em rồi.”

“Thích?”

Nghe vậy, Tô Tinh Thần lại cười: “Bùi Trạch, anh nói lời này không thấy ghê tởm sao? Trước đây anh giả vờ thích em, sau lưng lại coi em là tấm bình phong cho cô ta. Chuyện như vậy anh còn làm ít sao?”

Đồng tử Bùi Trạch co lại. Anh tiến lên một bước muốn giải thích nhưng bị cô cắt ngang.

“Đủ rồi.”

Tô Tinh Thần mạnh mẽ hất tay anh ra: “Bùi Trạch, giữa chúng ta từ lâu đã không còn quan hệ gì. Anh đừng đến dây dưa với em nữa.”

Bùi Trạch không cam lòng, giơ tay còn muốn kéo cô. Cố Nghiễn nhanh chóng đi tới, bảo vệ Tô Tinh Thần sau lưng.

“Anh là ai? Muốn làm gì?”

Bùi Trạch nhíu mày. Anh quan sát Cố Nghiễn từ trên xuống dưới, giọng mang theo địch ý: “Tôi là vị hôn phu của cô ấy, tránh ra.”

“Vị hôn phu? Nhưng tôi chưa từng nghe cô ấy nhắc đến anh. Anh còn quấy rối cô ấy, cẩn thận tôi không khách sáo với anh.”

Giọng lạnh lùng của Cố Nghiễn lập tức chọc giận Bùi Trạch. Anh bước lên túm cổ áo Cố Nghiễn, gầm thấp: “Mày là cái thá gì?”

Tô Tinh Thần thấy vậy, không chút do dự giơ tay tát Bùi Trạch một cái.

“Anh ấy là ai không liên quan đến anh!”

“Anh còn động vào anh ấy một lần nữa, có tin bây giờ em gọi bảo vệ đuổi anh ra ngoài không?”

Bùi Trạch ôm mặt, khó tin nhìn cô: “Tô Tinh Thần, em lại vì người đàn ông khác mà đánh anh? Từ khi nào em bắt đầu bảo vệ người khác rồi?”

Tô Tinh Thần lười nhìn anh thêm, giơ tay kéo cánh tay Cố Nghiễn: “Chúng ta đi.”

Hai người đi về phía trước vài bước, Cố Nghiễn đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu nhìn cô: “Anh ta thật sự là vị hôn phu của cô?”

“Trước đây thôi.”