“Nhị ca ngươi đã điên rồi, giữ lại chỉ là một mối họa.”

Phụ thân day trán, dường như chỉ trong chớp mắt đã già đi mười tuổi:

“Ngoài thành có một trang tử. Ngươi phái vài người đưa nó tới đó.”

“Không cần dùng thuốc tốt. Cứ mặc kệ nó đi.”

Ta cúi đầu, che giấu sự lạnh lẽo dưới đáy mắt.

“Nữ nhi hiểu rồi.”

Khúc nhị công tử từng được phụ thân đặt hết kỳ vọng, được mẫu thân nâng niu trong lòng bàn tay, giờ đây đã biến thành một đống rác mà người ta chỉ nhìn một lần cũng thấy ghê tởm.

Ta xử lý công việc vô cùng gọn gàng.

Chỉ điều một chiếc xe bò cũ nát lọt gió và hai bà tử làm việc nặng, kéo Khúc Trường Phong ra khỏi phủ Thượng thư.

Trước khi xe khởi hành, ta đi tới bên cạnh, vén tấm chiếu rách phủ trên người Khúc Trường Phong lên.

Huynh ấy chỉ còn lại một hơi thở, ánh mắt tan rã, nhưng vẫn nhìn ta chằm chằm.

“Khúc Vân Sơ, ngươi hài lòng rồi chứ?”

Ta hơi cúi người, dùng âm lượng chỉ mình huynh ấy nghe thấy.

“Nhị ca, thật ra ngày hôm ấy muội muội không hề có ý định đưa huynh về thôn quê. Là ta lừa huynh.”

“Không ngờ huynh lại tin thật!”

Đồng tử Khúc Trường Phong đột nhiên giãn lớn.

Cuối cùng huynh ấy cũng hiểu, cuộc gặp gỡ bên giả sơn đêm hôm đó vốn là một màn ly gián được sắp đặt tỉ mỉ.

“Ngươi… Ngươi thật độc ác…”

Trong cổ họng huynh ấy phát ra tiếng khò khè, một ngụm máu đen lập tức phun ra.

Ta đứng thẳng người, ghét bỏ dùng khăn tay lau bàn tay, sau đó ném chiếc khăn lên mặt huynh ấy.

“Nhị ca, núi cao sông dài. Huynh cứ ở trong trang tử ấy, từ từ mục rữa đi.”

Chiếc xe bò dần dần đi xa trên con đường quan lầy lội, mang theo thiên tài từng là niềm kiêu hãnh nhất của phủ Thượng thư.

10

Sau khi Khúc Trường Phong bị đưa đi, phủ Thượng thư hoàn toàn trở nên lạnh lẽo.

Mẫu thân vì Khúc Ngưng Băng tàn phế, Khúc Trường Phong bị trục xuất, chịu đả kích quá lớn nên hoàn toàn ngã bệnh, ngày ngày nằm liệt trên giường.

Sau khi dưỡng lành vết thương, Khúc Ngưng Băng đi lại khập khiễng.

Những quý nữ trước kia luôn vây quanh nàng ta, giờ đây vừa nhìn thấy nàng ta đã tránh né như gặp ôn thần.

Nàng ta không cam lòng, thử một lần nữa lấy lòng phụ thân.

Nhưng phụ thân là người cực kỳ coi trọng lợi ích. Một giả thiên kim tàn phế đã hoàn toàn mất đi giá trị liên hôn trong mắt ông.

Phụ thân bắt đầu tìm kiếm một người kế thừa có thể mang lại lợi ích, đồng thời chuyển ánh mắt sang ta.

“Vân Sơ, nay con cũng đã cập kê.”

Ngày hôm ấy, phụ thân gọi ta tới chính sảnh, giọng nói hiếm khi ôn hòa:

“Nhà Triệu Thị lang ở phía đông thành có ý kết thân. Đại công tử nhà họ tuy dung mạo bình thường một chút, nhưng Triệu gia rất có quyền thế. Đối với con, đây cũng là một mối hôn nhân tốt.”

Trong lòng ta cười lạnh. Vị đại công tử Triệu gia kia là một tên cờ bạc kiêm sâu rượu nổi tiếng.

Tính toán của phụ thân vẫn là bán nữ nhi để cầu vinh hoa.

Ta cúi đầu, ngoan ngoãn quỳ xuống.

“Toàn bộ nghe theo sự sắp xếp của phụ thân.”

Sau khi xoay người rời đi, ta tới tú phường ở ngoại thành.

Trong nửa năm qua, quy mô của tú phường đã mở rộng gấp ba lần.

Thẩm Thanh Uyển âm thầm trợ giúp không ít bạc. Còn ta thì lợi dụng sự thuận tiện khi quản lý nội vụ phủ Thượng thư, thần không biết quỷ không hay chuyển việc thu mua vải vóc trong phủ sang dưới danh nghĩa của tú phường.

Không chỉ như vậy, ta còn dạy những nữ tử từng bị ruồng bỏ nhận mặt chữ, tính toán sổ sách, dạy họ cách thu thập tin tức trong những đại trạch môn.

Tú phường hiện giờ bề ngoài chỉ là một xưởng thêu bình thường, nhưng trong bóng tối lại là một tấm lưới tình báo chằng chịt phức tạp.

Ta ngồi trong nội thất của tú phường, nhìn mấy phong mật thư trên bàn.

Trong đó có một phong liên quan tới phụ thân.

“Cô nương, đã điều tra rõ rồi.”

Quản sự của tú phường là Trương tẩu hạ thấp giọng:

“Tháng trước, Thượng thư đại nhân đã biển thủ tròn mười vạn lượng bạc trong một vụ diêm dẫn tại Dương Châu. Sổ sách được giấu trong ngăn ngầm của mật thất trong thư phòng.”

Ta cầm phong thư ấy, khóe môi hiện lên ý lạnh.

Tham ô mười vạn lượng thuế muối chính là trọng tội tru di cửu tộc.

Mấy năm nay, để trèo lên cao, phụ thân đã làm không ít chuyện không thể để người khác nhìn thấy.

Kiếp trước ta chết quá sớm, không biết kết cục cuối cùng của phủ Thượng thư.

Nhưng kiếp này, nếu ông muốn bán ta cho Triệu gia, vậy ta sẽ tặng ông một món đại lễ.

Ta đốt mật thư, xoay người dặn dò Trương tẩu:

“Hãy kín đáo tiết lộ tin tức này cho Lý đại nhân ở Ngự sử đài.”

“Lý đại nhân nổi tiếng cương trực không a dua, từ lâu đã không vừa mắt phủ Thượng thư.”

“Vâng, cô nương.”

Khi bước ra khỏi tú phường, Thẩm Thanh Uyển đang đứng bên xe ngựa chờ ta.

Nhờ kế hoạch của ta, nàng không giẫm lại vết xe đổ của kiếp trước. Hiện giờ không chỉ đã từ hôn, nàng còn âm thầm giúp ta quản lý việc làm ăn của tú phường.

“Vân Sơ, ngươi thật sự muốn làm như vậy sao?”

Nàng nhìn ta, có chút lo lắng:

“Một khi phủ Thượng thư sụp đổ, ngươi là nữ nhi của Thượng thư, cũng sẽ bị liên lụy.”

Ta nhìn ánh chiều tà phía xa, ánh mắt trong sáng tỉnh táo.