Ta khẽ lắc đầu: “Đến nước này rồi mà muội vẫn chưa hiểu sao? Con cái không phải cứ nhiều là tốt. Những đứa trẻ tật nguyền, ốm đau bệnh tật kia ngược lại đã trở thành gánh nặng của muội.”

“Những năm qua, nhìn muội hết lứa này đến lứa khác sinh nở, ta luôn suy nghĩ về một chuyện.”

“Năm xưa nếu muội không chọn ‘Thiên sinh dựng thể’, có lẽ muội đã không bước lên con đường không lối thoát này.”

Đôi mắt vốn đờ đẫn của Sở Vân Uyển chợt mở to, nó trừng trừng nhìn ta, lắp bắp hỏi: “Ngươi nói gì cơ? Sao ngươi lại biết?”

Ta đưa tay giúp nó đắp lại góc chăn, thần sắc bình thản: “Bởi vì năm đó ta chính là người đã ‘nhặt’ được cái ‘Ưu sinh ưu dục’ mà muội vứt bỏ đấy.”

“Hệ thống báo cho ta biết, chỉ cần ta đợi đến sau khi trưởng thành mới viên phòng, là có thể nhận được ‘gen di truyền hoàn mỹ’, sinh ra người thừa kế xuất chúng nhất.”

“Nói đi cũng phải nói lại, ta còn phải cảm tạ muội vì đã đưa một đứa trẻ ưu tú như Thần nhi đến bên ta mới phải. Mặc dù đời này kiếp này ta định sẵn chỉ có mình nó là con, nhưng như vậy đã là quá đủ rồi.”

Đồng tử của Sở Vân Uyển giãn to đến cực hạn.

Nó há miệng định nói gì đó, nhưng chỉ có máu tươi không ngừng tuôn ra.

Máu đỏ thẫm ướt đẫm cả chăn nệm dưới thân nó.

Ta đưa tay vuốt mắt cho nó, thấp giọng nói: “Cho dù năm đó muội có chọn ‘Ưu sinh ưu dục’, với bản tính của muội, cũng tuyệt đối không thể nhẫn nhịn được cho đến lúc trưởng thành đâu.”

“Thế nên, dù muội có chọn cái nào đi chăng nữa, thì kết cục cuối cùng vốn đã được định sẵn rồi.”

Ta đưa mắt nhìn đứa trẻ sơ sinh vừa chào đời bên mép giường.

“Nếu không gặp phải cái thứ gọi là ‘hệ thống’ kia, cũng sẽ chẳng có bao nhiêu đứa trẻ vô tội bị sinh ra đời để chịu đựng đau khổ đến vậy.”

Ta khẽ lắc đầu, cuối cùng nhẹ nhàng bế đứa trẻ sơ sinh lên.

“Muội muội, ta sẽ chăm sóc tốt cho đứa con này của muội, muội cứ an tâm mà đi đi.”

*(Hết)*