Muốn nói hắn cuối cùng cũng biết sai rồi, từ nay về sau hắn sẽ làm một hoàng đế thật tốt, sẽ không hồ đồ như trước nữa.

Nhưng còn chưa kịp đến gần nửa bước đã bị thị vệ đạp văng ra.

“Tên điên ở đâu ra, còn dám nói bậy nói bạ thì giết ngay tại chỗ!”

Lưỡi đao sáng loáng buộc hắn lùi lại.

Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn xa giá đi qua.

Trong lòng chỉ còn một mảnh tuyệt vọng và thê lương.

Mà trên xe ngựa, mẫu thân sau khi được ngự y tận tâm chữa trị, thần trí đã khôi phục vài phần tỉnh táo, kinh ngạc mở miệng:

“Tuế Tuế, sao mẫu thân thấy đứa trẻ kia có vài phần quen thuộc với A Cảnh, thật kỳ lạ.”

Tân đế hiện nay mới ba tuổi, tên là A Cảnh.

Thật ra bà chưa từng gặp hoàng đế.

Nhưng có lẽ đây chính là cảm ứng giữa mẫu nữ.

Còn ta thì mỉm cười vén sợi tóc bên tai bị gió thổi loạn cho bà.

“Mẫu thân có lẽ là tối qua ngủ không ngon, nhìn nhầm rồi.”

“Huống hồ A Cảnh bây giờ chẳng phải đang ở trong cung chờ chúng ta trở về sao?”

Tôn tử A Cảnh từ khi sinh ra đã ngoan ngoãn vô cùng. Không chỉ không thích khóc nháo, tuổi còn nhỏ đã có vẻ già dặn nghiêm túc của đế vương.

Nhưng chỉ khi ở trước mặt ta và mẫu thân, đứa trẻ ấy mới làm nũng ăn vạ.

Vì vậy sau khi bệnh tình của mẫu thân chuyển tốt, bà liền thương vị chắt này đến tận xương tủy, xa một khắc đã nhớ đến không chịu nổi.

Mà ta cũng không phải không nhìn thấy cảnh nam nhân đuổi theo xa giá.

Nhưng quy tắc sinh tồn nhiều năm nói với ta.

Chuyện cũ u ám không thể truy, con đường ngày sau mới sáng rực rỡ.

Ta ôm lấy mẫu thân bên cạnh, nở nụ cười hạnh phúc.

Hết truyện.