Tôi cúi đầu nhìn anh một cái: “Về mặt pháp lý, em có thể giúp anh liên hệ đồng nghiệp bên công ty luật để làm rõ mọi chuyện. Nhưng về chuyện nhà, em không giúp được anh đâu.”
Trái cổ anh chuyển động, giọng khàn đi: “Ý em là…”
“Mẹ anh bên này, em có thể giúp anh chăm sóc một thời gian.” Tôi nói, “Nhưng em sẽ không quay lại cái nhà đó sống cùng mọi người nữa.”
Anh bật người đứng dậy: “Ninh Ninh, em đừng nói thế, em đang lúc nóng giận…”
“Em không nóng giận.” Tôi ngắt lời, “Khoảng thời gian về nhà đẻ, em đã suy nghĩ rất nhiều. Em có thể tha thứ cho sự bất lực của anh trước kia, cũng có thể hiểu được sự khó xử của anh khi kẹt giữa tình thân và hôn nhân. Nhưng em không thể đặt mình vào vị trí đó một lần nữa, để em gái anh và mẹ anh tiếp tục coi đó là lẽ đương nhiên.”
Triệu Quân đỏ hoe mắt, một tiếng “Xin lỗi” nghẹn ứ ở cổ họng, cố mãi cũng không bật ra nổi.
“Vừa rồi anh hỏi em sau này thế nào.” Tôi nói tiếp, “Bây giờ em sẽ cho anh câu trả lời.”
Anh vô thức nín thở.
“Đợi tình hình mẹ anh ổn định lại, đợi anh giải quyết xong việc ở công ty, chúng ta sẽ đi làm thủ tục.” Giọng tôi vô cùng điềm tĩnh, “Ly hôn.”
“Ninh Ninh!” Anh như bị giáng một đòn chí mạng, với tay định nắm lấy tôi, “Đừng mà, chúng ta có thể làm lại từ đầu, anh có thể dọn ra ngoài sống, chúng ta có thể…”
“Triệu Quân.” Tôi nhìn anh, gằn từng chữ, “Có những thứ, một khi đã vỡ rồi, không phải dùng bốn chữ ‘làm lại từ đầu’ là dán lại được. Không phải em không muốn cho anh cơ hội, mà là ba năm qua, em đã dùng hết sạch cơ hội rồi.”
Anh đứng chết trân tại chỗ, nước mắt lưng tròng.
“Anh có nhớ lúc em mới gả vào nhà này không?” Tôi bỗng bật cười, “Mẹ anh nói, phụ nữ lấy chồng rồi, phải đặt nhà đẻ lại phía sau, coi bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ, coi em chồng như em ruột. Lúc đó em tin, và em thực sự đã làm như vậy.”
“Anh biết, anh đều nhìn thấy hết…” Anh vội vàng nói.
“Không, anh không thấy gì cả.” Tôi lắc đầu, “Anh chỉ thấy em cười lúc nấu cơm, cười lúc tiếp đãi họ, cười lúc nói ‘Không sao, chuyện nhỏ mà’. Anh đâu thấy những lần em phải trốn vào bếp lén lau nước mắt, những đêm em mất ngủ, những lần em muốn nói rõ ràng với anh, nhưng lại thấy vẻ mặt khó xử của anh thốt ra câu ‘Chỉ lần này thôi, nể mặt anh đi’.”
Triệu Quân nhắm mắt lại, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Vừa nãy qua điện thoại, mẹ anh nói cái nhà này trông cậy cả vào em.” Tôi nói nhẹ, “Nhưng có ai từng nghĩ xem, tại sao em phải cho mọi người dựa vào?”
Anh không nói được lời nào.
“Em không phải là thánh mẫu, cũng chẳng phải người giúp việc nhà ai.” Tôi nói, “Em chỉ là một người phụ nữ bình thường, mong muốn một cuộc hôn nhân có ranh giới và có sự tôn trọng.”
Phía cuối hành lang vọng lại tiếng bước chân của y tá, có người đẩy xe thuốc đi ngang qua. Cuộc đối thoại của chúng tôi bị ngắt quãng trong giây lát bởi tiếng bánh xe lăn trên nền nhà, rồi lại tiếp tục vang lên trong khoảng không tĩnh lặng.
“Lúc anh khó khăn nhất, em sẽ không quay lưng bỏ đi.” Tôi nói thêm một câu, “Chuyện công ty của anh, em sẽ cố gắng giúp anh tìm ra sự thật. Bên phía mẹ anh, chỉ cần em gái anh không đến gây rối, em có thể giúp chăm sóc. Nhưng tất cả những việc này, đều là xuất phát từ tình nghĩa làm người và cái duyên từng là vợ chồng, chứ không phải từ thân phận ‘con dâu nhà họ Triệu’.”
Triệu Quân ngẩng lên, giọng khản đặc: “Vậy anh còn cơ hội không? Bất kể là làm chồng em, hay… chí ít là làm bạn?”
“Tương lai ai mà nói trước được.” Tôi cười nhạt, “Nhưng có một điều em rất chắc chắn — Em sẽ không bao giờ trở lại cái vị trí từng khiến em nghẹt thở đó nữa.”
Anh không nói nên lời, chỉ biết gật đầu thật mạnh.