“Con còn muốn làm loạn gì nữa? Lúc trước ba và mẹ con nhìn trúng đứa trẻ A Chi, cảm thấy con bé có cá tính, có trí tuệ. Là con nhất quyết đòi nhận nuôi Thẩm Mộng chỉ biết khóc lóc. Bây giờ A Chi được cha mẹ ruột tìm về rồi, con nhìn rõ bản chất Thẩm Mộng, lại hấp tấp muốn quay đầu. Trên đời này không phải chuyện gì cũng do con định đoạt!”
“Ba, trước kia là con ngu! Đến khi hoàn toàn mất cô ấy, con mới biết… con không thể không có cô ấy! Con không thể…”
Cha Phó nhìn Phó Minh Hiên lộ ra vẻ yếu đuối, lại giơ tay lên.
Nhưng cuối cùng, ông chỉ bất lực vỗ lên vai cậu ta.
9
“Minh Hiên, không phải mẹ và ba con không cho con ra nước ngoài, mà là…”
Mẹ Phó khó nói thành lời.
“Công ty trong nhà không ổn rồi, phải thu hẹp quy mô. Nếu vận may không tốt, cửa ải này cả nhà chúng ta đều không vượt qua nổi.”
“Cái gì?”
Phó Minh Hiên sốt ruột.
“Trước đó chẳng phải con đã nhắc ba, còn…”
Sắc mặt cha Phó lập tức trắng bệch.
“Đúng là ba không hợp tác với người đó, nhưng người đó đã nâng cấp trò lừa đảo. Là ba quá ngu, không thể tránh được.”
Phó Minh Hiên nghiến răng, nhắm mắt thật sâu.
Cuối cùng, cậu ta nhìn khoảng trời xa ấy, rồi quay đầu thất vọng đi theo cha mẹ về nhà.
Dù Phó Minh Hiên cố gắng thế nào, giống như số mệnh kiếp trước, nhà họ Phó vẫn không tránh khỏi kết cục phá sản.
Nhưng lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa. Sau khi tốt nghiệp đại học, Phó Minh Hiên dựa vào vốn khởi nghiệp trong nhà và những thông tin từ kiếp trước để bắt đầu gây dựng lại sự nghiệp.
Hôm nay là đại hội thương mại do tổ chức quốc tế và chính phủ cùng tổ chức.
Có người đến kết giao quan hệ, có người đến tìm cơ hội làm ăn, có người đến xem xét thời cơ và thu thập thông tin…
Lần này, Phó Minh Hiên đến một mình.
Cậu ta đã không còn người luôn vô điều kiện đi theo sau mình, cũng không còn người che chở bảo vệ mình nữa.
Kiếp trước, khi khởi nghiệp vực dậy nhà họ Phó, những khổ cực mà cậu ta chưa từng nếm qua, đời này cậu ta đã chịu gấp mấy lần.
Những năm này, trong vô số đêm sâu mất ngủ vì đủ loại nguyên nhân, Phó Minh Hiên mới biết tôi đã gánh thay anh ta bao nhiêu, đã cõng trên lưng bao nhiêu áp lực.
Đêm khuya vắng lặng, mỗi khi không chịu nổi nữa, Phó Minh Hiên đều nhớ lại những ký ức đẹp đẽ khi xưa, rồi hết lần này đến lần khác tự thuyết phục mình chống đỡ tiếp.
Nửa đêm tỉnh mộng, cậu ta luôn nói:
“A Chi, em về rồi.”
Nhưng khi bừng tỉnh khỏi giấc mơ, chỉ còn bóng tối trống rỗng và tiếng hô hấp rõ ràng mà mất mát.
Bây giờ, khi Phó Minh Hiên đang tìm kiếm cơ hội ở hội nghị thương mại, cậu ta nghe thấy những lời thế này:
“Nghe nói hôm nay người thừa kế công ty IRS sẽ xuất hiện?”
“Là cô gái thiên tài đó à, người còn trẻ đã kiếm được một trăm triệu?”
“Đó là tin từ bao lâu trước rồi. Bây giờ cô ấy đã kế thừa gia nghiệp, chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã khiến giá trị sản xuất của IRS tăng gấp đôi.”
“Thiên tài thật đấy, quá đáng nể.”
Nghe những lời ấy, hơi thở Phó Minh Hiên trở nên nặng nề.
“A Chi, cô ấy đến rồi, hôm nay cô ấy sẽ xuất hiện!”
Phó Minh Hiên vội chỉnh lại tóc tai, quần áo, chuẩn bị vào nhà vệ sinh sửa sang một chút.
Không khéo, cậu ta lại bị người ta va ngã xuống đất.
“Cứu tôi, cầu xin anh cứu tôi!”
Nghe giọng nói quen thuộc này, Phó Minh Hiên nhận ra:
“Tiểu Mộng? Sao lại là em?”
Cô gái trước mắt ăn mặc hở hang, trên người còn có chút phong trần, khác xa dáng vẻ ngoan ngoãn yếu đuối trong ký ức.
“Anh? Là anh à, anh!”
Thẩm Mộng bò dậy khỏi đất, vội vàng kéo áo khoác của cậu ta, vừa kéo vừa nói:
“Anh cứu em với! Cầu xin anh cứu em với!”
Phó Minh Hiên còn chưa kịp phản ứng, đã bị một đám người vây quanh.
Kẻ cầm đầu là một bà cô béo chừng năm sáu mươi tuổi, trông như bà chủ nhà trọ, khí thế hùng hổ.