Một bài hát tiếng Anh tôi chưa nghe bao giờ, lạc điệu kinh khủng, nhưng bà hát rất vui vẻ.
Tôi nhẹ nhàng khép cửa phòng khách, bước ra ban công.
Hồ Wakatipu nhuốm màu hổ phách dưới ánh hoàng hôn, những đỉnh núi tuyết xa xa được mạ viền vàng rực rỡ bởi vạt nắng cuối cùng.
Ba năm rồi.
Từ Thâm Quyến đến Queenstown, từ hai mươi sáu triệu nhân dân tệ đến một studio nhỏ, từ cô cháu gái lớn nhà họ Khương thành một thường trú nhân New Zealand.
Tôi không trở thành một con người tốt hơn.
Tôi chỉ trở thành một con người tự do hơn.
Tự do làm việc, tự do sống, tự do quyết định đối xử tốt với ai, tự do lựa chọn không tha thứ.
Cái đêm bán công ty, tôi tưởng mình mất đi cả thế giới.
Sau này mới nhận ra — cả thế giới vẫn luôn đứng ngoài cửa chờ đợi tôi, chỉ cần tôi sẵn sàng đẩy cánh cửa ấy ra.
Điện thoại rung nhẹ.
Là tin nhắn của trợ lý Studio Viễn Sơn gửi tới: “Sếp, Air New Zealand vừa bổ sung hợp đồng năm sau, ngân sách gấp đôi năm nay ạ.”
Tôi trả lời đúng một chữ: “Nhận.”
Sau đó cất điện thoại, quay trở vào nhà.
“Mẹ, tối nay con nấu cơm nhé.”
“Con định nấu món gì?”
“Trứng xào cà chua, cá hấp, bông cải xanh xào tỏi, canh rong biển trứng.”
“Giống hệt bữa ăn năm ngoái.”
“Vâng, lễ kỷ niệm mà mẹ.”
“Lễ kỷ niệm gì thế?”
“Kỷ niệm ba năm chúng ta tới New Zealand.”
Bà ló đầu ra khỏi bếp nhìn tôi, mắt cười cong cong.
Ngoài cửa sổ, những vì sao của Queenstown bắt đầu tỏa sáng lấp lánh.
Ở một nơi rất xa xôi, con hẻm phố cổ Hoài Thành có lẽ đang mưa.
Nhưng những điều đó, đã không còn liên quan gì đến chúng tôi nữa.