Tất cả các kỹ sư đều nín thở. Sự thù địch và khinh khỉnh trên mặt họ giờ đã đổi thành vẻ chấn động, không dám tin vào mắt mình.

Nhưng ngay lúc đó…

Tiếng còi báo động đột ngột rít lên xé toạc Trung tâm Kỹ thuật. Chói tai, rợn người.

Màn hình chính đỏ rực một mảng. Một cảnh báo hệ thống bật lên:

*[Báo động Cấp 1: Xảy ra tai nạn giao thông liên hoàn nghiêm trọng trên đường cao tốc phía Đông Nam Thành. Tuyến đường huyết mạch đã bị phong tỏa hoàn toàn. Dự kiến thời gian kẹt xe kéo dài hơn 3 tiếng.]*

Mặt Giám đốc Kỹ thuật cắt không còn giọt máu: “Toang rồi!”

“Chúng ta đang có hơn 300 chiếc xe đông lạnh kẹt cứng trên đoạn đường đó! Toàn là hải sản tươi sống cấp độ cao nhất, trễ một tiếng là bay mất hàng triệu tệ!”

Ông ta gào lên, lao vọt tới bàn điều khiển: “Nhanh! Chuyển sang điều phối thủ công! Thông báo cho tất cả tài xế lập tức quay đầu!”

Nhưng quá muộn rồi. Toàn bộ tuyến đường cao tốc đã biến thành một bãi đỗ xe khổng lồ. Tiến không được, lùi cũng chẳng xong.

Tất cả mọi người chìm trong tuyệt vọng.

Lý tổng đứng ngoài cửa, mặt mày xanh xám. Trận thiên tai bất ngờ này nằm ngoài dự đoán của ông. Và đó cũng là đòn thử thách tử thần dành cho thuật toán của tôi.

Ngay trong lúc mọi người đang rối như tơ vò thì…

Giọng tôi lạnh lùng vang lên: “Không cần hoảng.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Chỉ thấy trên màn hình máy tính của tôi, mô hình dự báo phức tạp kia đang chớp nháy điên cuồng. Vô số lộ trình dự phòng được tính toán ra chỉ trong tích tắc.

*[Kích hoạt phương án khẩn cấp số C7.]*

Tôi bấm nút thực thi.

Giây tiếp theo, kỳ tích xuất hiện.

Hơn 300 chiếc xe đông lạnh bị kẹt kia, gần như đồng loạt nhận được chỉ thị mới.

*[Bỏ cao tốc, rẽ vào trạm dừng chân số 3 phía trước. Xuyên qua đường nội bộ của trạm dừng chân, tiến vào Quốc lộ 135…]*

*[Các xe thuộc đội hình 2, đứng yên tại chỗ, bật hệ thống làm lạnh công suất tối đa, chờ thông đường…]*

*[Ba xe có rủi ro hư hỏng hàng hóa cao nhất, lập tức liên hệ trạm trung chuyển gần nhất để sang hàng…]*

Từng chỉ lệnh được đưa ra cực kỳ chuẩn xác, hiệu quả, đâu ra đấy.

Giống như một vị tướng quân đang chỉ huy một trận đánh vĩ đại.

Các kỹ sư trong Trung tâm Kỹ thuật ngây người ra nhìn. Cái hệ thống điều phối thủ công của họ nếu so với thuật toán của tôi, chẳng khác nào lấy giáo mác của người tiền sử ra đọ với tên lửa hành trình hiện đại. Hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Một tiếng đồng hồ chớp mắt trôi qua.

Báo động được gỡ bỏ.

Giám đốc Kỹ thuật run giọng báo cáo kết quả cuối cùng:

“Lý… Lý tổng…”

“318 chiếc xe, toàn bộ trở về an toàn, không chậm trễ một chiếc nào.”

“Tổn thất dự kiến… từ 2 triệu tệ, giảm xuống còn… chưa tới 5 vạn tệ.”

“Hiệu suất logistics tổng thể, nhờ pha xử lý khủng hoảng thành công này, lại lội ngược dòng tăng… 12%.”

Cả trung tâm tĩnh lặng như tờ. Ai nấy đều nhìn tôi như nhìn quái vật.

Lý tổng bước chậm rãi tới cạnh tôi. Ông nhìn những dòng dữ liệu đã phẳng lặng trở lại trên màn hình. Rồi quay đầu nhìn tôi. Ánh mắt là sự chấn động và cuồng nhiệt chưa từng có.

“Cô thắng rồi.” Ông nói.

Thế nhưng, ngay lúc tôi tưởng mọi chuyện đã ngã ngũ thì điện thoại riêng của Lý tổng reo lên.

Ông nghe máy, chỉ ừ hử vài câu ngắn gọn. Nhưng sắc mặt đột nhiên sa sầm đến thảm hại.

Ông cúp máy, nhìn tôi chòng chọc, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ và cả sự nhục nhã vì bị lừa gạt.

“Khương Ninh.” Giọng ông như rít qua kẽ răng. “Tôi vừa nhận được tin. Công ty Tiên Thời Đạt, đối thủ lớn nhất của chúng ta, 10 phút trước vừa tuyên bố họ đã đột phá được bài toán thuật toán điều phối thông minh.”

“Và cái gã Giám đốc Kỹ thuật mới nhậm chức của bọn họ, 3 tháng trước vẫn còn làm việc cho Hoa Trình các người.”

“Cô nói xem, đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên sao?”