Chỉ cần sai một bước là vạn kiếp bất phục.
Ta thậm chí đã chuẩn bị sẵn.
Nếu Thẩm Yến lùi bước, ta sẽ không trách chàng.
Ta chỉ mong chàng có thể dẫn các con sống bình an.
Nhưng hành động tiếp theo của Thẩm Yến khiến ta chấn động.
Chàng chậm rãi mỉm cười với ta.
Nụ cười ấy vẫn dịu dàng, vẫn khiến người ta yên lòng.
Sau đó chàng quay đầu nhìn Tiêu Dịch.
“Thảo dân… không biết bệ hạ đang nói gì.”
Giọng chàng không lớn, nhưng vang như đinh đóng cột.
“Ta chỉ biết nàng là vợ của Thẩm Yến ta.”
“Một ngày là, thì cả đời đều là.”
“Dù nàng có thân phận gì, dù nàng từng có quá khứ ra sao.”
“Ta cũng sẽ không buông tay.”
“Thảo dân tuy tay không trói gà, nhưng cũng hiểu hai chữ ‘bảo vệ’.”
“Muốn mang vợ con ta đi khỏi đây.”
“Trừ khi bước qua xác ta trước.”
Lời chàng như tiếng sét.
Nổ tung trong lòng ta, và trong lòng tất cả mọi người.
Ta nhìn bóng lưng chàng.
Nước mắt lập tức làm mờ tầm mắt.
Ta có tài đức gì…
Ta sao có thể gặp được một người đàn ông như vậy.
Một người sẵn sàng liều cả tính mạng vì ta.
Tiêu Dịch cũng bị những lời của Thẩm Yến làm cho chấn động.
Có lẽ hắn chưa từng nghĩ.
Một kẻ áo vải nhỏ bé như con kiến trong mắt hắn.
Lại dám đứng trước mặt hắn nói ra những lời đại nghịch như vậy.
Sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng.
Phẫn nộ, ghen ghét, không cam lòng… đủ loại cảm xúc đan xen.
Khiến gương mặt tuấn mỹ của hắn cũng trở nên méo mó.
“Hay! Hay cho một màn tình sâu nghĩa nặng!”
Hắn tức đến bật cười.
“Hôm nay trẫm muốn xem thử, ngươi bảo vệ thế nào!”
Nói xong, hắn phất tay.
“Bắt lấy!”
Đám thị vệ bên cạnh lập tức như sói như hổ lao lên.
Khách trong trà quán kinh hô, vội vàng tản ra chạy trốn.
Thái Thanh hét lên, ôm chặt hai đứa trẻ vào lòng.
Thẩm Yến đẩy ta ra phía sau.
Chàng dang hai tay, như một con đại bàng bảo vệ con non.
Lấy thân thể gầy gò của mình chắn trước mặt chúng ta.
Chàng không biết võ.
Chàng chỉ là một thư sinh yếu đuối.
Đối diện với những thị vệ hung hãn ấy, chàng căn bản không có sức chống đỡ.
Ta biết, ta không thể để chàng xảy ra chuyện.
Chàng vô tội.
Tất cả những chuyện này đều do ta mà ra.
“Dừng tay!”
Ta từ phía sau Thẩm Yến lao ra.
Ta đứng chắn trước mặt chàng, nhìn thẳng vào Tiêu Dịch.
“Tiêu Dịch, nhắm vào ta!”
“Mọi chuyện đều không liên quan đến hắn!”
“Thả hắn và các con ta ra!”
“Ta đi theo ngươi!”
Ta gần như gào lên nói ra câu ấy.
Trái tim ta đang rỉ máu.
Hạnh phúc mà ta vất vả mới có được.
Gia đình mà ta vất vả mới xây dựng.
Chẳng lẽ cứ thế… tan vỡ sao?
Thẩm Yến từ phía sau nắm lấy cánh tay ta.
“Chiêu Ngôn, đừng!”
Giọng chàng mang theo sự cầu xin.
“Chúng ta đã nói rồi… cả đời sẽ ở bên nhau.”
Ta quay đầu nhìn chàng.
Trong mắt chàng đầy đau đớn và không nỡ.
“Thẩm Yến… xin lỗi.”
Ta nghẹn ngào.
“Ta không xứng để chàng làm vậy.”
“Không, nàng xứng.”
Chàng nhìn ta, ánh mắt kiên định vô cùng.
“Nàng là thê tử của Thẩm Yến ta.”
“Nàng xứng đáng có được mọi điều tốt đẹp nhất trên đời.”
Tiêu Dịch nhìn cảnh sinh ly tử biệt trước mặt, lửa giận trong lòng càng cháy dữ dội.
“Còn đứng đó làm gì!”
Hắn quát đám thị vệ.
“Bắt hết cho trẫm!”
Đám thị vệ không do dự nữa, lập tức tiến lên.
Đúng lúc đó.
Biến cố bất ngờ xảy ra.
Ngoài trà quán bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Ngay sau đó là tiếng binh khí va chạm, tiếng kêu thảm thiết.
Sắc mặt Tiêu Dịch biến đổi.
“Bên ngoài xảy ra chuyện gì?”
Vương Chấn cuống cuồng chạy ra ngoài.
Không lâu sau hắn lại cuống cuồng chạy vào.
Trên mặt đầy kinh hoàng.
“Bệ hạ! Không xong rồi!”
“Chúng ta… bị bao vây!”
“Là một đội quân… mặc giáp đen!”
Giáp đen?
Con ngươi Tiêu Dịch co rút.
Ta cũng sững sờ.
Giáp đen.
Huyền Giáp quân.
Đó là thân binh của cha ta, Trấn Bắc Vương Lạc Kiêu.
Sao họ lại ở đây?
09
Huyền Giáp quân.
Ba chữ ấy như tia chớp xé toạc suy nghĩ hỗn loạn trong đầu ta.
Đó là đội quân tinh nhuệ nhất của nhà họ Lạc.
Họ từng theo cha ta và huynh trưởng chinh chiến sa trường, bảo vệ giang sơn.
Lập nên vô số chiến công hiển hách.
Kiếp trước, sau khi nhà họ Lạc bị tru di.
Huyền Giáp quân cũng bị Tiêu Dịch thu biên, giải tán, phân tán đến các doanh trại xa xôi.
Từ đó đội quân lừng danh ấy biến mất khỏi lịch sử.
Vậy mà kiếp này… họ lại xuất hiện ở Giang Nam.
Lại xuất hiện ngay tại trấn Thanh Khê.
Trong lòng ta tràn đầy nghi hoặc.
Sắc mặt Tiêu Dịch cũng tràn đầy kinh ngạc.
Hắn hiểu rõ hơn ai hết Huyền Giáp quân xuất hiện nghĩa là gì.
Điều đó có nghĩa có người đang âm thầm tập hợp lại tàn quân nhà họ Lạc.
Có nghĩa có một thế lực mà hắn không thể khống chế đang âm thầm trỗi dậy.
Và thế lực ấy… lúc này đang bao vây chính hoàng đế.
Tiếng chém giết ngoài trà quán càng lúc càng dữ dội.
Những thị vệ đại nội mà Tiêu Dịch mang theo tuy đều là cao thủ.
Nhưng đối diện với Huyền Giáp quân thân kinh bách chiến, không sợ chết… vẫn dần rơi vào thế yếu.
Tiếng kêu thảm liên tiếp vang lên.
Mùi máu bắt đầu lan trong không khí.
Không khí trong trà quán căng thẳng đến cực điểm.
Sắc mặt Tiêu Dịch âm trầm như nước.
Hắn không ngờ chuyến vi phục này lại khiến mình rơi vào tình cảnh nguy hiểm như vậy.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta.
“Là nàng?”
Giọng hắn đầy nghi kỵ và phẫn nộ.
“Là nàng gọi bọn chúng đến?”
Hắn cho rằng tất cả đều do ta sắp đặt.
Hắn cho rằng năm năm qua ta ở Giang Nam âm thầm tích lũy lực lượng.
Chỉ chờ hắn tự chui vào bẫy.
Ta chỉ thấy buồn cười.
Nhưng cũng lười giải thích.
Hắn tin hay không… liên quan gì đến ta?
Ta chỉ kéo Thẩm Yến và hai đứa trẻ ra sau lưng.
Dù bên ngoài xảy ra chuyện gì.
Điều duy nhất ta cần làm là bảo vệ gia đình mình.
Tiếng chém giết dần lắng xuống.
Thay vào đó là tiếng bước chân nặng nề và chỉnh tề.
Một nhóm binh sĩ mặc giáp đen, tay cầm trường đao tràn vào trà quán.
Trên người họ mang theo sát khí và mùi máu nồng nặc.
Người đi đầu là một tướng trung niên thân hình cao lớn, gương mặt cứng rắn.
Trên mặt hắn có một vết sẹo dài.
Từ xương mày bên trái kéo xuống tận khóe miệng bên phải.
Khiến cả người hắn thêm phần hung dữ.
Ta nhận ra hắn.