“Lương Lương, hôm nay tôi kết hôn rồi, nếu ngày xưa em không đòi chia tay… thì cô dâu, đã là em.”
Lục Mục Dao không hề biết rằng, lúc này Lương Lương đang ở tòa tháp Wilshire cách anh 10460 km. Bên cạnh cô có chồng, và cả các con của cô.
Sau một khoảng lặng dài. Lương Lương mới trả lời anh ta: “Không còn chuyện gì khác, tôi cúp máy đây.”
Nghe vậy, cổ họng Lục Mục Dao như bị dao cứa.
“Lương Lương, em vội cúp máy như vậy, có phải đối với em, những chuyện quá khứ của chúng ta chẳng là gì cả.”
“Tại sao lúc nào em cũng bốc đồng như vậy?”
“Tôi thực sự rất thất vọng về em, đây là lần cuối cùng tôi liên lạc với em…”
Anh tự mình tuôn trào sự bất mãn trong lòng, mà không hề biết rằng đầu dây bên kia đã cúp máy từ lâu.
Đến ba giờ sáng, tài xế mới đưa Lục Mục Dao về chỗ ở.
Tám giờ sáng, Lục Mục Dao bị quản gia đánh thức.
“Lục tổng, 10 giờ ngài cử hành hôn lễ, phải dậy chuẩn bị thôi ạ.”
Anh day huyệt thái dương đang đau nhức, gật đầu: “Biết rồi.”
Thay quần áo, rửa mặt xong, Lục Mục Dao bất chợt nhớ lại đêm qua, hình như anh đã gọi điện thoại cho Lương Lương rất lâu. Hình như anh đã nói rất nhiều lời khó nghe.
Lục Mục Dao cầm điện thoại lên, mở ra xem. Lại thấy thời lượng cuộc gọi của anh và Lương Lương chỉ có 9 giây.
Lục Mục Dao không kìm được lại mở khung chat WeChat với Lương Lương, nhắn tin gửi qua:[Đêm qua tôi uống say, những lời tôi nói em đừng để bụng.]
Nhưng đáp lại anh, là một dấu chấm than màu đỏ.
Lương Lương thế mà lại chặn anh rồi…
Nhìn dấu chấm đỏ chói mắt, Lục Mục Dao nhất thời sững sờ.
Cũng đúng lúc này, trợ lý vội vàng chạy tới: “Anh Lục, anh mau xem Weibo đi, hot search bạo rồi!”
Lục Mục Dao cứ nghĩ là do đám cưới của anh và Tô Thu, nhưng khi nhận lấy điện thoại của trợ lý, hot search chễm chệ trên top 1 lại là:
[Lương Lương tuyên bố giải nghệ, đồng thời công khai đã bí mật kết hôn sinh con!]
【2】
**Chương 9**
Đọc dòng chữ này, Lục Mục Dao chết sững tại chỗ. Anh nhấn vào hot search.
Đập vào mắt là bài đăng Weibo của Lương Lương lúc 8 giờ chẵn.[Bốn năm trước tôi chọn bí mật kết hôn; ba năm trước tôi sinh một cặp long phụng; hiện tại tôi chọn quay về với gia đình, đồng hành cùng người thân. Cảm ơn sự sát cánh của mọi người bao năm qua, mong mọi người bảo trọng, hẹn ngày tái ngộ!]
Dưới bài viết đính kèm hai bức ảnh.
Bức thứ nhất là hình vẽ tay tổng hợp tất cả các vai diễn của Lương Lương. Bức thứ hai là bức tranh bóng lưng ấm áp của một gia đình bốn người.
Trong tranh, một người đàn ông vóc dáng cao lớn đang ôm eo Lương Lương, hai người mỗi người dắt một bé trai và một bé gái, hướng về phía xa.
Cả mạng xã hội sục sôi, phần bình luận toàn là sự ngỡ ngàng không dám tin.
[Lương Lương vậy mà lại kết hôn từ bốn năm trước rồi! Thật hay đùa thế?]
[Mấy người còn cứ bảo Lương Lương vấn vương Lục Mục Dao mãi không quên, kết quả người ta ba năm ôm hai đứa rồi kìa!]
[Phải công nhận, Lương Lương người phụ nữ này ác thật đấy, công khai đúng ngày Lục Mục Dao kết hôn.]
[Cho phép Lục Mục Dao yêu đương kết hôn, không cho Lương Lương chúng tôi bí mật kết hôn sinh con sao?]
Cư dân mạng hào hứng hóng hớt, cũng có người tò mò:[Nếu là thật thì chồng cô ấy rốt cuộc là thần thánh phương nào? Có ai biết không?]
Nhưng rất nhanh, thông tin này đã biến mất.
Đầu óc Lục Mục Dao lúc này như một mớ hỗn độn. Những ngày qua, anh luôn đợi Lương Lương quay lại tìm mình, xin lỗi mình. Không ngờ, thứ đợi được lại là thông báo chính thức của cô.
Được lắm, Lương Lương, em ác lắm!
Trợ lý nhìn sắc mặt u ám của Lục Mục Dao, rụt rè tiến lên nhắc nhở: “Anh Mục Dao, thợ trang điểm đến rồi, anh phải nhanh chóng chuẩn bị hóa trang thôi.”
“Không cần chuẩn bị nữa.” Lục Mục Dao quăng lại một câu rồi bước ra khỏi cửa.