Chuyện sau đó, không còn là việc tôi có thể xen vào.
Chủ tịch Cố nổi trận lôi đình ngay tại chỗ, ra lệnh bệnh viện điều tra toàn bộ sự việc.
Đồng thời tuyên bố: tất cả các ngành thuộc tập đoàn Cố thị sẽ chấm dứt hợp tác vĩnh viễn với nhà họ Chu.
Nhà họ Chu tuy cũng có tiếng tăm trong vùng, nhưng so với tập đoàn Cố thị – một gã khổng lồ – thì chẳng khác nào trứng chọi đá.
Lời nói đó của chủ tịch Cố, chẳng khác nào tuyên bố bản án tử hình cho nhà họ Chu.
Chu Nhã Phi và mẹ bị đưa đi, sắc mặt như tro tàn.
Trước khi đi, Chu Nhã Phi dùng ánh mắt đầy oán độc nhìn tôi, như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Tôi biết, lần này tôi đã hoàn toàn đắc tội với cô ta.
Nhưng tôi không hối hận.
Vì bà ngoại, tôi có thể làm bất cứ điều gì.
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, Cố Ngôn Trạch đưa tôi trở về phòng bệnh.
Bà đã ngủ say, hô hấp đều đặn.
Chúng tôi đứng cạnh cửa sổ, không ai nói lời nào.
Một lúc lâu sau, Cố Ngôn Trạch mới nhẹ giọng cất tiếng:
“Xin lỗi.”
“Sao anh lại xin lỗi?”
Tôi nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ, hỏi khẽ.
“Người sai đâu phải anh.”
“Nếu không vì anh, bọn họ cũng sẽ không đến gây phiền phức cho em.”
Trong giọng anh tràn đầy sự tự trách.
“Là anh đã kéo em vào đống rắc rối này.”
“Không.”
Tôi lắc đầu, quay lại, nghiêm túc nhìn anh.
“Cố Ngôn Trạch, anh sai rồi. Không phải anh kéo em vào.
Là anh, từng lần một, kéo em ra khỏi vực sâu.”
“Nếu không có anh, em đã sớm bị cả trường chỉ trỏ vì năm nghìn tệ đó.
Nếu không có anh, bà ngoại em giờ có thể vẫn đang nằm ở bệnh viện phường, sống chết chưa rõ.
Nếu không có anh, hôm nay, em chỉ có thể trơ mắt nhìn họ ngừng thuốc của bà, bất lực không làm gì được.”
“Là anh, cho em thấy hy vọng.
Cũng là anh, cho em dũng khí để phản kháng.”
Tôi nhìn anh, nói từ tận đáy lòng:
“Cố Ngôn Trạch, cảm ơn anh.”
Anh ngây người nhìn tôi, ánh trăng chiếu lên gương mặt điển trai của anh, khiến ánh mắt anh trở nên dịu dàng lạ thường.
“Lâm Hi…”
Anh mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó.
“Nhưng,”
Tôi cắt lời anh, giọng điệu kiên định.
“Điều đó không có nghĩa là em sẽ mãi dựa dẫm vào anh.
Chuyện hôm nay cũng nhắc em nhớ một điều – đặt hy vọng vào người khác, là chuyện nguy hiểm đến mức nào.
Em nhất định phải trở nên đủ mạnh.
Mạnh đến mức, có thể bảo vệ những người em muốn bảo vệ.
Không còn bị ai thao túng.”
Trong ánh mắt tôi, cháy lên một ngọn lửa chưa từng có.
Cố Ngôn Trạch nhìn tôi, rất lâu không nói gì.
Cuối cùng, anh bất chợt mỉm cười.
Nụ cười ấy phát ra từ trái tim, mang theo sự tán thưởng và cưng chiều.
“Được,”
Anh nói,
“Anh đợi em.”
Anh đợi em – trở nên đủ mạnh mẽ.
Mạnh đến mức – có thể sánh vai cùng anh.
【Tôi khóc mất! Đây là tình yêu thần thánh gì thế này! Không phải dựa dẫm, không phải cứu vớt, mà là cùng nhau trưởng thành, sánh bước bên nhau!】
【“Anh đợi em” – ba chữ này còn cảm động hơn cả vạn lần “Anh yêu em”!】
【Nữ chính cuối cùng đã hoàn toàn thức tỉnh! Cố lên làm sự nghiệp nào! Đừng để tình cảm ràng buộc nữa!】
【Cố Ngôn Trạch cũng đã trưởng thành rồi! Anh ấy không còn là cậu thiếu gia chỉ biết dùng tiền giải quyết vấn đề nữa! Anh đã học được cách tôn trọng và chờ đợi rồi!】
Từ ngày hôm đó, tôi càng dốc sức học tập và kiếm tiền hơn.
Ban ngày tôi đi học, buổi tối đi dạy thêm ở trung tâm gia sư.
Cả hai ngày cuối tuần, tôi kín lịch dạy từ 8 giờ sáng đến 10 giờ đêm.
Tôi rất mệt, mệt đến mức gần như ngã xuống giường là ngủ.
Nhưng trong lòng tôi, lại vô cùng mãn nguyện.
Số dư trong tài khoản ngân hàng của tôi, đang tăng lên với tốc độ chưa từng có.
Tôi dùng số tiền mình tự kiếm được, thuê cho bà ngoại người chăm sóc tốt nhất, mua cho bà những thực phẩm bổ dưỡng nhất.
Nhìn bà từng ngày khỏe mạnh hơn, nụ cười cũng ngày một nhiều hơn trên gương mặt, tôi cảm thấy, tất cả những vất vả này đều xứng đáng.
Kỳ thi cuối kỳ, tôi không ngoài dự đoán giành được hạng nhất toàn trường, và nhận học bổng hạng nhất cao nhất.
Hôm lễ trao thưởng, tôi được mời lên phát biểu với tư cách đại diện học sinh.
Tôi mặc bộ đồng phục sạch sẽ, đứng dưới ánh đèn sân khấu, đối diện với biển người bên dưới, không hề sợ hãi.
Ánh mắt tôi vượt qua tất cả, dừng lại ở hàng ghế cuối.
Cậu thiếu niên luôn ngồi uể oải, kiêu ngạo kia, giờ lại ngồi thẳng lưng, chăm chú nhìn tôi không chớp mắt.
Trong mắt anh, không còn sự ngạo mạn thường ngày, chỉ còn đầy ắp tự hào và dịu dàng sắp trào ra ngoài.
Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười, như thể thế giới chỉ còn lại hai người chúng tôi.
“…Tôi muốn nói rằng, xuất thân không quyết định tương lai của chúng ta, hoàn cảnh khó khăn tạm thời cũng không thể đánh bại chúng ta.
Thứ thật sự quyết định chúng ta sẽ trở thành ai, là lựa chọn của chính chúng ta.”